🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Trùng Sinh Chi Hệ Thống Tự Cứu Của Nhân Vật Phản Diện

Trùng Sinh Chi Hệ Thống Tự Cứu Của Nhân Vật Phản Diện


Chương 14: BỐI CẢNH CÓ THỂ ĐỪNG DUNG TỤC VẬY KHÔNG

Sau khi hôn mê không biết bao lâu, Thẩm Thanh Thu mới thừa sống thiếu chết tỉnh lại.

Mở mắt nhìn thấy lụa trắng quen thuộc trên đỉnh đầu, liền biết đang ở trong Thanh Tĩnh xá trên Thanh Tĩnh Phong của hắn. Việc Ma tộc làm loạn đã được bình định rồi. Hắn hít vào một hơi, muốn duỗi cái thắt lưng, chợt phát hiện phòng cửa mở ra, một người bước vào.

Minh Phàm bưng một khay chén đĩa, thấy hắn tỉnh, quăng chén đĩa ở trên bàn, hô lớn.

"Cuối cùng sư phụ cũng tỉnh rồi!"

Còn có một người đứng ở ngoài cửa. Lạc Băng Hà đứng ở cửa, dường như muốn tiến vào, nhưng đi rồi lại ngừng.

Minh Phàm hô hào một phen, quay đầu lại thấy y, quát lớn nói: "Sao ngươi còn đứng ở chỗ này?" rồi nói với Thẩm Thanh Thu: "Không biết tiểu tử này mắc bệnh gì, nhất định muốn đứng ở chỗ này, giống như khúc gỗ vậy, không biết sư tôn nhìn thấy ngươi liền phiền lòng sao? Đuổi y đi y cũng không đi."

Thẩm Thanh Thu yếu ớt khoát tay: "...Không sao. Tùy y."

Minh Phàm nói: "Liễu sư thúc của Bách Chiến Phong nói người tỉnh thì nói cho sư thúc biết. Ta, ta đi gọi Liễu sư thúc, Mộc sư bá và chưởng môn!", nói xong câu này liền hì hục lao ra ngoài.

Xem ra mình ngủ một giấc này thật là lâu... Nhạc Thanh Nguyên đã trở lại Thương Khung Sơn phái. Về phần "Mộc sư bá", tất nhiên là nói Mộc Thanh Phương của Thiên Thảo Phong. Thiên Thảo Phong thiện dược, tinh thông y thuật, đó là điều tất yếu.

Lạc Băng Hà tránh đường ra, thấy hắn đi xa, còn không chịu rời đi, chỉ bình tĩnh nhìn phòng trong.

Thẩm Thanh Thu chầm chậm ngồi thẳng, nói: "Phải chăng có lời muốn nói? Vậy cứ vào đi."

Lạc Băng Hà theo lời đi vào trong phòng, bỗng nhiên phịch một tiếng, quỳ xuống trước giường hắn.

Thẩm Thanh Thu: "...!!!"

Hệ thống mày đợi đã? Sao lại thế này? Tao chỉ là ngủ một giấc thôi mà, sao tỉnh lại đã thành mode gì đây? Rốt cuộc tao ngủ bao lâu? Hiện tại đã là mười năm sau chưa?

Lạc Băng Hà quỳ xuống xong, ngẩng đầu, ánh mắt cực nóng mà lại áy náy: "Thỉnh sư tôn tha thứ đệ tử dĩ vãng ngu muội vô tri."

Bốn chữ ngu muội vô tri, đặt lên ai cũng không thể đặt lên người Lạc Băng Hà được a?

"Đệ tử ban đầu chỉ cho rằng, sư tôn không hết lòng quan tâm mình. Mãi đến sau ba trận tỉ thí, ta mới hiểu được khổ tâm ngày xưa của sư tôn."

Thẩm Thanh Thu: Không không không, ban đầu sư tôn kia của ngươi đích thực không quan tâm ngươi, hắn ước gì ngươi chết đi, thật đó... Có điều, rốt cuộc ngươi hiểu khổ tâm gì của ta cơ? Ngươi nói thử coi, bản thân ta cũng rất hiếu kỳ!

Lạc Băng Hà lại không nói tiếp, chỉ nghiêm túc nói: "Từ nay về sau, đệ tử nhất định tận tâm tận lực phục vụ sư tôn, làm theo lệnh của sư tôn."

Thẩm Thanh Thu ánh mắt phức tạp mà nhìn y.

Tâm tính của đứa nhỏ này hiện giờ, thật là... lương thiện quá a!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...