Chương 75.
Edit: MynMyn
Nhìn bộ dáng như muốn ăn tươi nuốt sống người của cậu, Uất Trì Diễm lắc lắc đầu: "Tiểu Giản mong chúng ta có thể sớm hòa hợp, nên đã sớm nói với tôi, chưa kể những gì nó sử dụng đều là của tập đoàn, kể cả nó không nói, em nghĩ có thể giấu được tôi bao lâu?"
Nghe Uất Trì Diễm nói như điều đương nhiên, giống như mình là kẻ muốn gây sự, sắc mặt Lê Hân càng thêm khó coi: "Ý ông tất cả là lỗi cả tôi?" lynzmix.wordpress.com Lúc nãy còn ăn nói khép nép, hối lỗi với cậu, giờ trở mặt, lại còn trách cậu?
Uất Trì Diễm cũng tự thấy giọng điệu của mình có chút vênh váo, vội vàng nhào đến dỗ người: "Đương nhiên không phải, là tôi, là do tôi."
Lê Hân cũng không rõ tại sao sau khi nghe người này bộc bạch, cảm xúc của mình lại hỗn loạn, dễ kích động đến thế.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Trong bồn tắm 30 phút trước,
Lê Hân nhìn người đang áp sát lại gần mình, trong đầu cậu chỉ hiện lên một từ "trốn", không ngờ người này nhanh nhẹn giống như báo săn mồi, nhoáng cái đã kéo ngược cậu lại.
Cũng may tên này còn có lương tâm, lấy người làm đệm thịt đỡ cậu, không thì cũng mệt lắm.
"Ông muốn làm cái gì?"
Nhìn bộ dáng như sắp mất trinh đến nơi của cậu, Uất Trì Diễm bật cười, "Em nghĩ tôi muốn làm gì?"
Thấy mình bị trêu chọc, cậu hung hăng trừng lại, "Tôi còn chưa tha thứ cho ông."
Uất Trì Diễm cứng đờ, ánh mắt ảm đạm: "Tôi biết....." lynzmix.wordpress.com Đối phương đột nhiên ngoan ngoãn khiến cậu không biết làm sao.. "Tôi biết chuyện mình làm là không thể tha thứ, Tiểu Hân hận tôi là đúng."
"Tôi....."
Uất Trì Diễm ôm chặt lấy người trước mặt: "Mặc kệ em hận tôi thế nào, tôi tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không để vuột mất em lần nữa."
"Uất Trì Diễm.."
"Tôi thề sẽ không bao giờ dấu diếm hay lừa gạt em nữa, tôi thề."
"Được rồi, vậy ông nói đi, chuyện lúc đó."
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Cũng may là trật khớp, không tổn thương đến xương", lynzmix.wordpress.com bác sĩ đẩy kính mắt, "Phiền một trong hai vị giữ chặt Lê tiên sinh, tôi giúp cậu ấy nắn lại khớp."
Uất Trì Diễm nghe vậy, nhẹ giọng an ủi: "Ráng chịu một chút là tốt rồi."
Lê Hân vùi đầu vào lòng Uất Trì Diễm, gật gật đầu.
"A" một tiếng dài, mặt cậu trắng bệch, toàn thân run rẩy.
"Được rồi.", bác sĩ nhanh tay cố định nẹp rồi băng lại, "Khi đi lại nhớ cẩn thận, xương ngài giờ còn yếu, đề phòng va đập."
Cả hai cha con đều nghiêm túc gật đầu, Lê Hân: "Thật phiền ngài quá, 30 tết rồi còn bắt ngài đi khám bệnh."
Bác sĩ vội vàng khoát tay: "Chuyện nhỏ không đáng kể."
Ông nhớ rõ lần trước gặp mặt vị này là Uất tổng bị thương, người được Uất tổng để lại trong phòng họp, giờ còn được vào hẳn cả phòng chủ chính, đủ thấy mức độ được tin sủng thế nào.
Bị người em trai tin tưởng bán đứng, lynzmix.wordpress.com cậu không thèm để ý đến nó, nhưng Uất Trì Giản không quá bận tâm, y biết anh hai sẽ không giận mình lâu được.
"Còn đau sao?" Uất Trì Diễm hôn trán cậu hỏi.
Hơi lắc đầu, cậu nhìn thẳng vào mắt Uất Trì Diễm, "Giờ chúng ta có thể nói tiếp được rồi chứ?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?