Chương 226: Phiên ngoại 5(Toàn Hoàn Văn): Cuối tuần leo núi
Trời đã sáng, vài tia nắng nhẹ nhàng và tinh nghịch len lỏi qua khe hở của rèm cửa, rọi vào phòng, chiếu lên khuôn mặt người đang nằm trên giường. Thế nhưng người trên giường vẫn kiên quyết không chịu dậy, cậu trở mình, rúc đầu vào hõm cổ của Mục Tĩnh Viễn rồi nằm im thin thít.
Mục Tĩnh Viễn phì cười, ôm chặt lấy cậu, liếc nhìn khe hở rèm cửa mà tối hôm qua Bạch Nhất Hàm nhất quyết để hở ra. Khi ấy, cậu hùng hồn thề rằng: "Phải để hở rèm ra một chút, sáng mai nắng chiếu vào là em tỉnh ngay! Tuyệt đối không ngủ nướng nữa!"
Vậy mà giờ đây, người đang chui rúc vào ngực mình mà ngủ say như chết. Mục Tĩnh Viễn bật cười bất đắc dĩ, đưa tay kéo chăn lên đắp lại cho cậu vì xoay người mà bị tụt xuống, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cậu một cái rồi nhắm mắt ngủ tiếp.
Gần mười giờ sáng, Bạch Nhất Hàm đang rúc trong lòng Mục Tĩnh Viễn cuối cùng cũng mơ mơ màng màng mở mắt. Đập vào tầm mắt cậu là chiếc xương quai xanh gợi cảm của người đàn ông bên cạnh. Bạch Nhất Hàm nheo mắt lại, nhào tới cắn mấy cái lên đó rồi mới chịu ngẩng đầu lên.
Mục Tĩnh Viễn mở đôi mắt đen láy nhìn cậu, trong ánh mắt lóe lên thứ ánh sáng mà cậu đã quá quen thuộc. Bạch Nhất Hàm giật mình tỉnh táo hẳn, theo phản xạ liền đưa tay che mông, cảnh giác hỏi: "Anh nhìn em như vậy làm gì? Mới sáng ra mà nhìn em kiểu đó?"
Giọng của Mục Tĩnh Viễn trầm thấp, hơi khàn: "Ai bảo em cứ thích tự động châm lửa."
Bạch Nhất Hàm cúi đầu nhìn dấu răng mới in trên xương quai xanh của anh, hơi chột dạ nói: "Em... em chỉ là đói bụng thôi mà."
Mục Tĩnh Viễn bộ dạng rụt rè của cậu, Mục Tĩnh Viễn chỉ biết cười bất lực, đưa tay vuốt mớ tóc bù xù rối loạn của cậu, dịu dàng nói: "Đói thì dậy đi, rửa mặt xong rồi ăn sáng. Hôm qua là ai nói sáng nay phải đi leo núi hả?"
Bạch Nhất Hàm trợn to mắt, đột nhiên bật ngồi dậy nhìn đồng hồ, vỗ trán kêu thảm: "A! Gần mười giờ rồi! Sao anh không gọi em dậy?"
Mục Tĩnh Viễn cũng ngồi dậy, kéo tay cậu xuống nói: "Thấy em ngủ ngon quá, anh không nỡ đánh thức. Dù gì cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng, hôm nay không kịp thì để tuần sau đi."
Bạch Nhất Hàm lườm một cái yếu ớt: "Tuần trước anh cũng nói y vậy, tuần trước nữa cũng vậy luôn."
Mục Tĩnh Viễn buông tay nói: "Đi chơi thôi mà, leo núi làm em vui, ngủ đủ giấc cũng có thể, có gì khác nhau đâu?"
Bạch Nhất Hàm nắm tay siết lại, đứng phắt dậy xuống giường nói: "Không được! Ngày mai rồilại ngày mai, đâu ra cả đống ngày mai vậy? Em nhất định phải đi hôm nay!"
Mục Tĩnh Viễn "ừ" một tiếng: "Được rồi, vậy hôm nay đi. Nhưng giờ cũng trễ rồi, đợi tụi mình sửa soạn xong chắc cũng gần trưa, không chừng phải ngủ lại trên núi, sáng mai mới xuống được."
Mắt Bạch Nhất Hàm sáng rực lên: "Mình đốt lửa trại, ngủ lều hả? Nghe mới lạ quá trời!"
Mục Tĩnh Viễn bật cười, hôn lên ấn đường của cậu: "Em nghĩ nhiều quá rồi. Quên là trên đỉnh núi có khách sạn à? Hơn nữa để phòng cháy rừng, không được tự tiện đốt lửa trại đâu."
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận