Chương 225: Phiên ngoại 4: Nghiêm Huy đáng thương
P/S: Chương này có tình tiết hỗ công, là phản công
Trước khi kết hôn với Nghiêm Huy, Chương Túc đã tự mình mở một hiệu sách. Sau khi kết hôn, y cũng chưa từng lơ là việc kinh doanh. Hiệu sách của y nằm ở khu phố không tệ, lại chăm chút làm ăn, nên buôn bán ngày càng khấm khá. Tuy vậy, vẫn luôn có khách hàng than phiền rằng tiệm quá nhỏ, không có khu vực riêng để đọc sách. Chương Túc liền nghĩ đến chuyện mở rộng, bàn bạc thuê thêm hai căn liền kề, đập thông vách, sửa sang lại. Y nghe theo đề nghị của Nghiêm Phái, đđặc biệt dành riêng một khu đặt bàn ghế cho khách đọc miễn phí, có phục vụ cả trà bánh, tuy nhiên phần này sẽ thu phí.
Vì việc mở rộng hiệu sách, y đã phải chạy đôn chạy đáo lo liệu rất lâu. Cuối cùng mọi việc cũng đâu vào đấy, hiệu sách chính thức khai trương trở lại.
Ngày khai trương vô cùng thuận lợi, mọi thứ đều suôn sẻ. Duy chỉ có một điều không hoàn mỹ cho lắm: tối hôm trước, y bị Nghiêm Huy "giày vò" quá độ, sáng ra người mỏi nhừ, eo đau chân nhức. Cộng thêm chuyện khai trương bận rộn khiến cơ thể y quả thực hơi quá sức.
Người thì không khỏe, lại gặp phải “thủ phạm” chẳng chịu thấu hiểu cho mình, thái độ của Chương Túc dĩ nhiên chẳng mấy tốt đẹp. Với người ngoài còn đỡ, nhưng riêng với Nghiêm Huy thì lại cứ thấy khó chịu, không nhịn được mà hờn dỗi với anh.
Nghiêm Huy hôm qua vì tiệc tùng uống say, lại mất khống chế nên mới quên mất hôm nay là ngày khai trương trọng đại. Nhìn sắc mặt người yêu không tốt, lại còn lén xoa eo từng chốc, anh biết chắc Chương Túc đang rất khó chịu. Lòng đầy áy náy và đau lòng, Nghiêm Huy tự biết mình có lỗi, nên cả ngày luôn cố gắng dỗ dành, không dám khiến y thêm bực.
Nhưng! Anh không ngờ trong lúc đang chột dạ lại lỡ miệng nói ra mấy câu không nên nói, còn hứa bừa rằng "sẽ để em làm lại". Thấy ánh mắt Chương Túc lập tức sáng rực lên, anh liền hiểu ngay: tiêu rồi. Chương Túc ghét nhất là nói lời không giữ lời, lần này chắc không thể qua mặt được. Anh muốn làm bộ tội nghiệp, nhưng Chương Túc căn bản không ăn chiêu đó, đành phải lặng lẽ nguyền rủa chính mình trong lòng: "Đúng là tai họa từ miệng mà ra, đồ ngốc!"
Kết thúc một ngày rối ren, hai người cùng lái xe về nhà. Từ sau khi nghe được câu kia của Nghiêm Huy, Chương Túc lập tức tràn đầy sức sống, eo hết đau, chân hết mỏi, nhìn Nghiêm Huy cũng thuận mắt lạ thường. Đến tối, khi mọi chuyện đã xong xuôi, y còn đích thân đi siêu thị mua rất nhiều nguyên liệu về. Vừa về đến nhà đã xắn tay áo vào bếp.
Nhìn dáng vẻ y đầy tinh thần, Nghiêm Huy chỉ cảm thấy lo lắng và xót xa. Anh vội nói:“Anh nói rồi là đừng mua gì thêm, hôm nay vất vả cả ngày rồi, ra ngoài ăn là được rồi.”
Chương Túc lúc này đã xắn tay áo sơ mi trắng lên tận khuỷu tay, lộ ra cánh tay trắng trẻo, ngón tay thon dài đang thoăn thoắt rửa rau, quay đầu lại cười híp mắt:
“Không không không, tối nay có chuyện rất quan trọng, bữa cơm này tuyệt đối không thể làm cho qua.”
Nghiêm Huy sững người, thở dài nói:
“Vậy để anh giúp em.”
Nói xong liền bắt đầu vén tay áo, còn gỡ một cái tạp dề từ móc treo tường xuống. Nhưng Chương Túc lập tức giữ tay anh lại, nhẹ giọng nói: “Hôm nay không cần annh giúp, giờ anh phải dưỡng sức, ra ngoài ngồi nghỉ một lát, em làm nhanh thôi.”
Nghiêm Huy “hoảng hốt” hỏi: “Chuyện kia... thật sự phải làm hả?”
Sắc mặt Chương Túc lập tức trầm xuống, lạnh lùng hỏi: “Tất nhiên là thật rồi, sao? Anh tưởng em cả ngày vui vẻ như vậy, giờ lại bị anh chơi xỏ hả?”
Nghiêm Huy hoảng quá vội vàng giải thích: “Không không không, anh không có ý đó!”
Bình luận