Chương 223: Phiên ngoại 2: Du Nhiên gặp Nham Sơn
Đêm Giáng Sinh năm đó, Nghiêm Nham và Hứa Du Nhiên thuận lợi đăng ký kết hôn theo đúng kế hoạch, rồi cùng nhau ra ngoài ăn mừng. Mãi cho đến khi trở về nhà, Hứa Du Nhiên vẫn cảm thấy như đang trong mơ, như thể lọt trong một tầng sương mù, không chân thật chút nào, bản thân y vậy mà... đã kết hôn có gia đình rồi sao?
Trong ký ức của y, người thân duy nhất chính là mẹ. Bà đã dành cho y toàn bộ tình yêu thương. Trước năm mười lăm tuổi, tuy rằng y biết gia đình mình không giống như những người khác, nhưng cũng chưa từng cảm thấy bất hạnh. Chỉ là, người mẹ duy nhất yêu thương y lại chẳng hề vui vẻ, thực sự không vui vẻ chút nào. Trên gương mặt bà, hiếm khi thấy nụ cười chân thật, cơ thể thì gầy gò yếu ớt. Y từng muốn khiến mẹ vui lên, nhưng mãi vẫn không thể làm được. Có một lần, khi đang nửa tỉnh nửa mê, y nghe thấy mẹ thì thầm với mình: "Nếu không có con, có lẽ mẹ đã có một cuộc đời khác. Nhưng giờ mẹ chỉ còn có con thôi, Du Nhiên à."
Lúc đó y không hiểu mẹ có ý gì. Mãi đến sau này, trước khi qua đời, mẹ mới nói cho y biết chuyện liên quan đến cha ruột của mình, y mới hiểu ra rằng, sự tồn tại của mình vốn là một sai lầm ngoài ý muốn. Y không biết nếu không có mình, mẹ liệu có thể gặp được người đàn ông phù hợp hay không. Nhưng giống như lời mẹ từng nói, hai mẹ con họ chỉ còn có nhau.
Trước lúc lâm chung, mẹ nói với y: "Mẹ đặt tên con là 'Du Nhiên', là hy vọng con có thể sống một đời thong dong, tự do tự tại, núi nên tĩnh lặng mà uy nghi cao vợi. Du Nhiên à, mẹ mong con có thể tìm được hạnh phúc, sống cuộc đời thư thái, không bị tình cảm ràng buộc, không bị vật chất cám dỗ."
Sau khi mẹ qua đời, thế giới của y chỉ còn lại một mình. Y rốt cuộc mới hiểu vì sao mẹ nhất định phải sinh mình ra. Cảm giác cô độc này, khát khao có người thân ấy gần như đã dồn y đến bờ vực phát điên. Mãi cho đến khi Hạ Nguyên mang thân phận giả là Hạ Dao xuất hiện, y cuối cùng mới lại có một người thân. Nhưng y không hiểu, vì sao rõ ràng đã có người thân rồi, nhưng cảm giác cô đơn vẫn như hình với bóng, cứ bám riết lấy mình không buông.
Hạ Nguyên lừa dối, ban đầu y rất tức giận, nhưng sau đó bình tĩnh lại suy nghĩ, thật ra cũng chẳng có gì đáng để giận cả. Hạ Nguyên đã lừa y, coi y như một thứ để an ủi tinh thần, nhưng chính bản thân chẳng phải cũng vậy sao? Cái gọi là mối quan hệ "người yêu" kéo dài suốt bốn năm giữa bọn họ, thực chất cũng chỉ là sự đồng hành qua lại, nói trắng ra thì chẳng khác gì một cuộc trao đổi: anh cho tôi chút hơi ấm người thân, tôi cho anh một khoảng yên bình. Gã suýt nữa bóp chết mình, nhưng cũng bị Nghiêm Nham bọn họ đánh cho một trận. Từ giây phút ấy, gặp lại cũng như người xa lạ, không ai cần hận ai, cũng chẳng ai nợ ai điều gì.
Nhưng còn Nghiêm Nham. Khi y nhìn chàng trai đang cười ngây ngô với tờ giấy đăng ký kết hôn trong tay kia, thứ dâng lên trong lòng lại là một nỗi chua xót, lẫn mãn nguyện. Cuộc đời y kể từ ngày mở cửa ra và nhìn thấy Nghiêm Nham, đã lặng lẽ thay đổi, trở nên rực rỡ sắc màu, trở nên muôn hình vạn trạng. Là cậu ấy đã dạy y hiểu thế nào là tình yêu chân thành, là cậu ấy khiến y thoát khỏi nỗi cô đơn, là cậu ấy khiến trái tim y lần nữa rung động, cũng là cậu ấy... đã cho y một mái nhà thuộc về riêng hai người họ.
Bình luận