Chương 221: Hoàn: chúng ta rồi sẽ sống thật tốt
Bạch Nhất Hàm thở dài nói: "Bởi vì trong lòng tôi đã có Mục Tĩnh Viễn, cả đời này tôi chỉ nhận định một mình anh ấy. Bất kể xảy ra chuyện gì, bất kể sống hay chết, điều đó cũng sẽ không thay đổi. Không chỉ riêng anh, mà với bất kỳ ai ngoài anh ấy, tôi đều không thể nào chấp nhận được. Cho nên tôi mới nói, anh hãy dập tắt cái ý nghĩ đó đi."
Tề Minh Dương đưa tay khẽ vuốt tóc cậu, dịu dàng nói: "Không, không đâu, Nhất Hàm à, thời gian sẽ thay đổi tất cả. Tôi tin chỉ cần chân thành thì đá cũng sẽ mòn."
Bạch Nhất Hàm quay mặt đi: "Tùy anh nghĩ sao thì nghĩ, tránh xa tôi ra."
Tề Minh Dương thật sự rút tay lại, ngoan ngoãn ngồi ở mép giường, nhìn cậu mỉm cười: "Em đang bệnh, lại vừa trải qua một trận giằng co như vậy, còn bị thương nữa, có phải rất khó chịu không? Nếu có thể, thật sự tôi cũng không muốn ra tay lúc em đang bệnh đâu, nhưng đây là cơ hội duy nhất, ngủ một lát đi, sau này em sẽ không phải chịu khổ nữa đâu."
Bạch Nhất Hàm liếc nhìn chiếc còng tay một cái, lạnh lùng cười khẩy, không đáp.
Tề Minh Dương hơi áy náy: "Xin lỗi, tôi biết em khó chịu, nhưng thứ này hiện giờ tôi vẫn chưa thể tháo cho em được. Tôi cũng không muốn còng em lại như vậy, chờ đến khi em tình nguyện ở lại, tôi nhất định sẽ tháo nó ra."
Bạch Nhất Hàm nhắm mắt lại, lạnh lùng đáp: "Vậy e rằng tôi sẽ phải đeo thứ này suốt đời."
Tề Minh Dương lại muốn đưa tay giúp cậu vuốt tóc, nhưng nghĩ ngợi một chút lại nhịn xuống, nhẹ giọng nói: "Sẽ không đâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Ngủ đi."
Bạch Nhất Hàm quả thực thấy rất khó chịu, vốn đang bệnh, đầu óc nặng trĩu, chân tay rã rời, lại thêm vết thương trên đầu khiến cậu vừa choáng váng vừa nhức nhối. Dù sao cũng chẳng trốn được, cậu dứt khoát nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Biết ông nội không sao, hai anh em nhà họ Tần cũng vẫn còn sống, sợi dây căng trong lòng cậu chùng xuống, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Tề Minh Dương thấy cậu ngủ rồi, khẽ cười một tiếng, nhẹ tay chỉnh lại góc chăn cho cậu, thì thầm: "Những ngày tháng sau này, anh thật sự mong chờ. Nhất Hàm, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc."
Không biết qua bao lâu, Bạch Nhất Hàm bị người lay tỉnh. Cậu mở mắt ra, thấy còng tay đã được mở, hai tay bị trói bằng một sợi dây mềm, chân cũng đã được tháo xích. Tề Minh Dương đỡ cậu ngồi dậy, ngồi xổm xuống giúp cậu mang giày, vừa làm vừa nói: "Xin lỗi Nhất Hàm, đã làm em thức giấc. Có chút biến cố xảy ra, lát nữa em có thể ngủ tiếp, được không?"
Bên ngoài vang lên tiếng ồn ào hỗn loạn, có rất nhiều tiếng bước chân chạy qua, cùng tiếng tranh cãi ầm ĩ. Bạch Nhất Hàm khẽ động trong lòng, lên tiếng hỏi: "Có phải là Tĩnh Viễn đuổi đến rồi?"
Tề Minh Dương thoáng khựng lại, rồi đứng dậy đỡ cậu đứng lên, sắc mặt không được tốt, nhưng vẫn ôn hòa nói: "Phải, hắn thật sự rất để tâm đến em, không ngờ lại đuổi tới nhanh như vậy."
Bạch Nhất Hàm nói:"Anh ấy đã đến, nghĩa là anh sắp xong rồi, còn muốn đưa tôi đi đâu nữa?"
Tề Minh Dương đỡ cậu đi ra ngoài, nói: "Hắn tới, thì nhường con thuyền này cho hắn. Chúng ta dùng thuyền nhỏ rời đi."
Bình luận