🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 219: Tù nhân

Hai người không dám chần chừ, lập tức phóng lên xe. Trước khi lên xe, Mục Tĩnh Viễn ngoái đầu lại nói với Phương Dịch: "Nhờ Tần An giúp một tay! Nói với cậu ta, chỉ cần Nhất Hàm bình an vô sự, sau này dù phải leo núi đao xuống chảo dầu, chỉ cần một câu của cậu ta, tôi tuyệt đối không từ chối!"

Phương Dịch lúc nãy cũng hoảng loạn đến mức đầu óc trống rỗng, giờ nghe vậy mới chợt nhớ ra, vội vàng đập trán một cái, hốt hoảng móc điện thoại ra bấm số. Vừa kết nối được đã vội vàng hét lên: "Nhất Hàm xảy ra chuyện rồi, cậu nhất định phải đưa cậu ấy an toàn trở về giúp tôi!"

Tần Phong bên kia không còn giọng điệu lười biếng thường ngày, trầm giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Anh nói rõ ra!"

Phương Dịch nhanh chóng kể lại toàn bộ tình hình, giọng nói hiếm khi mang theo hoảng loạn: "A Phong, chuyện lần này không đơn giản đâu, nếu Nhất Hàm có chuyện gì xảy ra..."

Tần Phong điềm tĩnh đáp: "Anh đừng loạn, cậu ấy sẽ không sao, có tôi đây."

Sau khi cúp máy, Trần Kính đang lái xe liếc nhìn Phương Dịch rồi nói: "Tôi biết cậu và Bạch tam thiếu thân thiết, lo lắng quá hóa rối cũng là điều dễ hiểu, nhưng cậu phải hiểu, khi lâm trận mà hoảng loạn là đại kỵ. Càng vào thời điểm này, càng phải giữ bình tĩnh, đó là tố chất cơ bản nhất của một cảnh sát."

Phương Dịch gõ mạnh vào trán mấy cái để lấy lại tỉnh táo, trầm giọng nói: "Tôi hiểu rồi."

Mục Tĩnh Viễn cùng những người khác nhanh chóng đến địa điểm Tần Anh từng báo, nhưng nơi này vắng vẻ, không có nhiều dấu vết. Họ tiếp tục di chuyển về hướng nhà Bạch lão gia, vừa tới một khu vực hẻo lánh, Phan Văn liền nói: "Tần Anh ở đó!"

Mục Tĩnh Viễn nhìn theo hướng anh ta chỉ, thấy bên mép đường, trong bãi cỏ ven đường có một vạt áo lộ ra, đúng là của Tần Anh. Lòng Mục Tĩnh Viễn chùng xuống, mọi người lập tức xuống xe kiểm tra. Hai anh em Tần Anh và Tần Kiệt đang nằm sau lùm cây thấp trong dải phân cách, nửa mặt Tần Anh đầy máu, cằm và ngực áo của Tần Kiệt cũng loang lổ vết máu, không rõ sống chết. Nhìn qua dấu vết hiện trường thì rõ ràng họ đã trải qua một trận giao đấu kịch liệt với kẻ địch. Chiếc xe của họ và xe của Bạch Nhất Hàm đều bị đẩy xuống con mương bao quanh thành phố, còn Bạch Nhất Hàm thì hoàn toàn mất tung tích.

Phan Văn nhìn hai anh em nhà họ Tần, vành mắt đỏ lên, cùng Ngụy Võ nhanh chóng kiểm tra thương tích, rồi lau mắt, không rõ là đang khóc hay cười: "Lão đại, họ còn sống!"

Mục Tĩnh Viễn thở phào nhẹ nhõm, trầm giọng ra lệnh: "Còn sống là tốt rồi! Lập tức sắp xếp người đưa họ tới bệnh viện! Ngụy Võ đi theo tôi tiếp tục tìm!"

Trần Kính nói: "Để tôi lo chuyện đưa người đi bệnh viện. Phan Văn năng lực không tệ, vẫn nên đi theo chúng ta tìm Tam thiếu thì hơn." Anh ta vừa nói vừa dẫn theo mấy cảnh sát khác, căn dặn rõ mọi việc, để lại hai người và một xe đưa anh em nhà họ Tần đến bệnh viện.

Phan Văn mặt mày u ám, nói: "Thân thủ của Tần Anh và Tần Kiệt không kém gì tôi với lão Ngụy, vậy mà vẫn bị đánh gục, chứng tỏ đối phương nhân số không ít. Lão đại, tôi nghĩ rất có thể chuyện ở nhà lão gia chỉ là cái bẫy nghi binh."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...