Chương 218: Kinh hãi
Lý Quang kinh ngạc thốt lên: “Nghiêm trọng vậy sao? Chuyện đó ngài đã làm kín kẽ như vậy, sao hắn lại phát hiện được?”
Tề Minh Dương biết rõ lưỡi đao đã kề cổ, lại cảm thấy lòng nhẹ nhõm đi nhiều, có lẽ là vì đã đè nén quá lâu, cần tìm người để giãi bày. Anh kiên nhẫn đáp: “Chuyện liên quan đến sống chết của Bạch Nhất Hàm, Mục Tĩnh Viễn cho dù có phải đào ba thước đất cũng nhất định sẽ moi được tôi ra. Sau chuyện đó, Mục Tĩnh Viễn chưa từng ngừng điều tra, bất cứ chuyện gì, chỉ cần đã làm thì nhất định sẽ để lại dấu vết, có thể cầm cự tới hôm nay đã là cực hạn rồi. Cũng tốt... xem như kết thúc.”
Lý Quang dè dặt hỏi: “Vậy chúng ta... còn hy vọng thắng không?”
Tề Minh Dương nhếch môi cười nhạt: “Hy vọng thắng? Trước khi khu Nam trấn định, chúng ta đụng độ với hắn còn chẳng có phần thắng, huống chi là bây giờ? Mục Tĩnh Viễn thủ đoạn ra sao, chẳng lẽ cậu chưa từng thấy?”
Anh thở dài, lẩm bẩm: “Nếu tôi chú ý đến Bạch Nhất Hàm sớm hơn, có lẽ mọi chuyện đã khác. Chỉ tiếc trên đời này thứ không thể quay đầu lại nhất… chính là thời gian.”
Lý Quang hỏi tiếp: “Vậy giờ chúng ta chỉ có thể ngồi chờ thôi sao?”
Tề Minh Dương khẽ cười thành tiếng: “Chờ à? Chờ chết xưa nay không phải phong cách của tôi. Cậu phải biết, trong người tôi đang chảy dòng máu chính thống của Tề gia. Mà người nhà họ Tề... đều là kẻ điên.”
Vừa về đến Mục trạch, Mục Tĩnh Viễn cẩn thận bế Bạch Nhất Hàm từ trong xe ra. Mãi đến khi đặt cậu lên giường, Bạch Nhất Hàm vẫn ngủ rất say. Mục Tĩnh Viễn đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt cậu, giọng nói dịu dàng đầy thương xót: “Mệt lắm rồi phải không em? Đêm qua chắc cũng chẳng ngủ được ngon.”
Anh giúp Bạch Nhất Hàm cởi đồ, đắp chăn cẩn thận rồi mới vào nhà tắm rửa mặt. Khi trở ra, liền thấy Bạch Nhất Hàm ngồi trên giường, đầu cúi xuống, mắt vẫn nhắm nghiền. Anh vội bước đến hỏi: “Hàm Hàm, sao vậy?” Thấy cậu vẫn chưa mở mắt, Mục Tĩnh Viễn nhẹ giọng hỏi: “Tỉnh rồi à?”
Bạch Nhất Hàm khẽ “Ừm” một tiếng, lầu bầu: “Em đói rồi.”
Mục Tĩnh Viễn lập tức nói: “Lúc nãy anh đã nhờ chị Lưu nấu cháo rồi, nhưng chắc giờ vẫn chưa xong. Hay... để anh nấu mì cho em nhé?”
Bạch Nhất Hàm nheo một mắt nhìn anh, giọng đầy ngờ vực: “Anh nấu cho em á?”
Mục Tĩnh Viễn gật đầu: “Ừ, để anh nấu. Em cứ ngủ thêm một lát nữa, khi nào nấu xong anh gọi em dậy.”
Bạch Nhất Hàm lại nhắm mắt, đưa tay ra nói: “Anh cõng em xuống đi, em ngồi đợi dưới đó luôn.”
Mục Tĩnh Viễn đành giúp cậu mặc quần áo, rồi cúi xuống cõng cậu đi xuống lầu. Vừa thấy hai người, chị Lưu giật mình: “Mục tiên sinh, tam thiếu sao vậy ạ?”
Mục Tĩnh Viễn đặt Bạch Nhất Hàm xuống sofa, dỗ dành rồi đáp: “Không sao, em ấy đói bụng. Tôi xuống bếp nấu mì cho em ấy ăn.”
Chị Lưu nói: “Tam thiếu đói bụng à? Cháo vẫn chưa chín, để tôi nấu cho cậu ấy một tô mì nhé? Cậu ấy muốn ăn loại nào?”
Bình luận