Chương 217: chạy không khỏi nắng
Sắc mặt Tề Minh Dương thoáng thay đổi, lại khôi phục vẻ sắc bén thường ngày. Anh ta chậm rãi đứng dậy, xoay người đối mặt với Mục Tĩnh Viễn, nói: "Mục tổng lại để mắt đến Tam thiếu như vậy, đến chút không gian riêng tư cũng không có, liệu có khiến cậu ấy cảm thấy bị gò bó không?"
Mục Tĩnh Viễn mặt mày trầm tĩnh đáp: "Chúng tôi là người yêu, bình thường chung sống thế nào không cần Tề tổng bận tâm. Nhất Hàm quá mức nổi bật, tôi phải càng thêm cẩn trọng kẻo lại có người mang ý đồ xấu mà tìm cách tiếp cận em ấy, làm em ấy phiền lòng. Là người yêu, bảo vệ nhau là đương nhiên, chẳng phải vậy sao?"
Anh chìa tay về phía Bạch Nhất Hàm, nhẹ giọng nói: "Ăn xong chưa? Ba gọi chúng ta qua đó, có chuyện cần dặn."
Bạch Nhất Hàm gật đầu, đứng dậy nắm lấy tay anh. Mục Tĩnh Viễn khẽ cong môi cười, nói với Tề Minh Dương: "Xin lỗi không tiếp được."
Nhìn bóng lưng hai người sóng vai rời đi, Tề Minh Dương chậm rãi ngồi trở lại ghế, cầm ly rượu trên bàn lên, từng chút một uống cạn thứ chất lỏng đỏ sẫm trong ly, đôi mắt đờ đẫn nhìn đĩa thức ăn mà Bạch Nhất Hàm mới ăn được một nửa, sắc mặt vô cảm, chẳng rõ đang suy nghĩ điều gì.
Đi đã khá xa rồi, Bạch Nhất Hàm nhỏ giọng lầm bầm: "Thật đáng ghét, em còn chưa no mà, hứ, kẻ nào làm gián đoạn bữa ăn của em đều là kẻ thù giai cấp!"
Mục Tĩnh Viễn nhẹ nhàng xiết tay cậu như để an ủi, nhưng gương mặt vẫn phủ đầy mây đen.
Bạch Nhất Hàm nghiêng đầu nhìn anh, mãi một lúc sau mới lẩm bẩm: "Anh... đang giận à?"
Mục Tĩnh Viễn quay sang nhìn cậu, nói: "Có người đang cố gắng đào góc tường nhà anh, anh không nên giận sao?"
Bạch Nhất Hàm chớp mắt nói: "Nhưng tường của anh kiên cố lắm mà."
Mục Tĩnh Viễn đáp: "Đó là hai chuyện khác nhau. Cho dù tường của anh có kiên cố, nhưng biết có người đang nhắm đến nó, anh làm sao có thể bình thản được?"
Anh lại quay đầu nhìn Bạch Nhất Hàm: "Anh đã nói từ sớm là hắn có ý đồ với em rồi, vậy mà em còn bảo anh đa nghi!"
Bạch Nhất Hàm bày ra vẻ mặt vô tội: "Nhưng từ sau khi anh nói, em luôn cố gắng tránh mặt hắn mà, chuyện này không liên quan gì đến em, thật đó."
Mục Tĩnh Viễn nắm tay cậu, cúi xuống hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu: "Chuyện này anh đương nhiên biết. Nhưng có những người mặt dày vô liêm sỉ, càng bị phớt lờ thì càng muốn dính lấy, thật sự quá đáng ghét."
Bạch Nhất Hàm tỏ vẻ đồng tình: "Còn làm phiền em ăn cơm nữa, đúng là đáng ghét thật. À mà, ba thật sự gọi mình à?"
Mục Tĩnh Viễn quay đầu nói: "Không có, ba rất yên tâm về tụi mình, không có gì cần dặn dò cả. Anh chỉ không muốn nói chuyện với Tề Minh Dương nên lừa hắn thôi."
Bạch Nhất Hàm cười trộm: "Anh đổi cách xưng hô cũng nhanh thật."
Mục Tĩnh Viễn đi ngang qua bàn ăn, cầm một cái nĩa mới, xiên một viên tôm chiên đút vào miệng cậu: "Anh vốn định sau khi nhận chứng kết hôn sẽ đổi cách gọi, nhưng ai đó lại nói phải đợi đến lễ cưới mới có nghi thức đổi xưng hô, nên anh mới chờ đến tận hôm nay."
Bình luận