Chương 216: Hôn lễ
Nghiêm Phái cười nói: “Dì Lưu làm rất tốt!”
Dì Lưu sợ đến phát khóc, vừa ra khỏi đó liền ngồi bệt xuống đất, ôm mặt khóc nức nở, thế nào cũng không ngừng được.
Khoảng mười phút sau, Trần Kính dẫn người chạy đến, thấy mọi người đều bình an đứng bên ngoài thì mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức bước tới trước mặt Bạch Nhất Hàm, nghiêm túc hỏi: “Tam thiếu, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Bạch Nhất Hàm đáp: “Lúc chúng tôi đến nơi, Nghiêm Miểu đang khống chế con tin, còn mở van khí gas định cùng mọi người đồng quy vu tận. May mà Tĩnh Viễn và vị Lưu tiên sinh kia hợp sức khống chế được bà ta, tình hình cụ thể thì vẫn phải hỏi chú Nghiêm.”
Trần Kính gật đầu, đi hỏi thăm tình hình từ phía nhà họ Nghiêm. Bạch Nhất Hàm lo lắng quay sang nói với ông cụ: “Ngài ở trong phòng hít khí độc lâu như vậy, chắc chắn ảnh hưởng đến sức khỏe, tốt nhất nên đến bệnh viện kiểm tra một lượt.”
Nghiêm Thành đang bận rộn cũng quay đầu lại nói: “Đúng đúng, Nhất Hàm nói rất đúng, để con cho người sắp xếp xe đưa đi bệnh viện.”
Sau một hồi hỗn loạn giải quyết hậu quả, Nghiêm Miểu bị bắt giam với tội danh cố ý giết người không thành, chờ ngày xét xử. Mọi người trong nhà họ Nghiêm đều được đưa đi kiểm tra sức khỏe, may mắn là không ai bị thương nặng. Chỉ có cổ của Khổng Văn bị nhiều vết rạch, may thay không trúng chỗ hiểm, chỉ là thương ngoài da. Cổ tay của Lưu Vũ cũng bị thương nhẹ, nhưng đối với ông ấy mà nói thì chẳng đáng gì.
Điều khiến mọi người yên tâm là ông cụ cũng không còn vì Nghiêm Miễu mà bị kích động hay đau lòng nữa, có vẻ ông đã thật sự buông bỏ. Như chính ông nói, vì đứa con gái này, ông đã ba lần bước qua cửa sinh tử, giờ đây ông không còn dám đặt kỳ vọng gì vào bà ta nữa, mà không có kỳ vọng thì sẽ không còn thất vọng. Dù sau này bà ta có làm gì, cũng sẽ không thể khiến cụ bị tổn thương thêm lần nào nữa.
Sau khi mọi việc ổn định, Bạch Nhất Hàm bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Khi biết được toàn bộ quá trình khống chế Nghiêm Miểu, cậu vẫn không ngừng nghĩ: nếu như hôm đó Lưu Vũ không nhanh tay ngăn cản bà ta châm lửa, thì cả căn phòng, kể cả Mục Tĩnh Viễn, e là đều không thoát nổi. Chỉ cần nghĩ đến khả năng đó, toàn thân cậu toát mồ hôi lạnh, ban đêm ngủ không yên, nhất định phải ôm chặt Mục Tĩnh Viễn mới ngủ được. Nửa đêm hay tỉnh lại để xác nhận anh còn đang trong lòng mình, ban ngày thì như cái đuôi bám theo không rời nửa bước. Dù Mục Tĩnh Viễn đang làm việc, cậu cũng kéo ghế ngồi sát bên, dán chân vào chân anh, khiến Mục Tĩnh Viễn vừa cảm động vừa đau lòng.
Vụ án của Nghiêm Miểu có đầy đủ chứng cứ xác thực, bị xử tội cố ý giết người không thành. Vì có ý định thiêu chết những người thân sống chung nhiều năm, tình tiết vô cùng nghiêm trọng, nên cuối cùng bị tuyên án hai mươi lăm năm tù giam. Bà ta từng làm ầm lên đòi kháng cáo, nhưng đã bị bác bỏ.
Một lần nọ, Nghiêm Huy cùng Chương Túc đến nhà mới của Nghiêm Nham dùng cơm, nhắc đến chuyện này, Chương Túc nói án phạt của Nghiêm Miễu khá nặng, Nghiêm Huy nghe vậy chỉ khẽ cười lạnh đầy hàm ý. Nghiêm Nham hừ một tiếng, giọng điệu sâu xa: “Đó là báo ứng của bà ta. Biết đâu sống trong tù cũng chẳng yên thân đâu.”
Bình luận