Chương 215: Ăn ý trăm phần trăm
Ông cụ thở dài nói: “Ý con là, cả đời này ba phải đối xử với con như hồi con còn nhỏ, chiều chuộng mọi thứ, việc con làm dù đúng dù sai ba cũng phải khen ngợi, người con lấy dù tốt dù xấu ba cũng phải ủng hộ, con ra ngoài ngang ngược càn rỡ, chỉ vì một lời nói mà đắc tội với ai, ba cũng phải ra tay dẹp người đó, ba phải giao hết cổ phần trong tay cho con, bất kể con đã bao nhiêu tuổi, chỉ cần con muốn làm gì thì nhất định phải được làm, anh hai, anh ba, chị dâu cả, chị dâu hai cũng phải yêu thương con như ba vậy, cháu trai cháu gái cũng phải vô điều kiện cưng chiều con, nhường nhịn con, kính trọng con, con đánh ai, người ta cũng không được đánh trả, nếu đánh trả thì là có lỗi với con, thứ con muốn, bất kể đang ở trong tay ai, ba cũng phải cướp về đưa cho con, cho đến khi con già đi, cho đến ngày ba nhắm mắt xuôi tay, như vậy mới được xem là không thẹn với con, đúng không?"
Nghiêm Miểu cười lạnh nói: "Hà tất phải nói thảm thương như thế? Con có bao giờ yêu cầu cha làm như vậy đâu. Cha không làm nổi người cha hiền, lại cứ nói mình là cha hiền, chẳng phải nực cười sao? Ngay cả con nít cũng biết, việc làm không được thì đừng nói ra!”
Ông cụ thở dài: “Ba đúng là không phải người cha hiền gì. Lúc mấy đứa còn nhỏ, ba luôn nghĩ con trai thì phải nghiêm khắc dạy dỗ mới nên người, còn con gái thì phải nâng niu chiều chuộng. Không ngờ con trai được rèn giũa thì đều hiếu thuận, duy nhất con gái được cưng chiều lại trở thành gánh nặng. Con nói xem, ba biết tìm ai mà than đây?”
Nghiêm Thành nghe cha nói với giọng bi ai như vậy, không nhịn được mà lên tiếng: “Công ơn sinh thành lớn như trời, Nghiêm Miểu, cô còn dám mạnh miệng đứng trước mặt ba mà nói như ba thiếu nợ cô. Tôi nói cô là thứ vong ân bội nghĩa, cô còn không phục.”
Bên kia, Bạch Nhất Hàm vừa cúp máy xong liền lập tức gọi cho Trần Cảnh, điện thoại vừa kết nối đã nói thẳng: “Tôi nghi ngờ Nghiêm lão gia đã xảy ra chuyện, mong cảnh sát Trần có thể lập tức dẫn đội đến nhà cũ của Nghiêm gia một chuyến. Tình hình cụ thể tôi chưa rõ, nếu tôi đoán sai, tôi sẽ đích thân xin lỗi cảnh sát Trần và các đồng chí.”
Cúp máy, cậu quay sang nói với Mục Tĩnh Viễn: “Nhanh, chúng ta tới nhà họ Nghiêm trước, em cảm thấy chắc chắn có chuyện.”
Mục Tĩnh Viễn từ lúc nghe cậu gọi điện cho Trần Cảnh đã lập tức tăng tốc, lúc này trầm giọng nói: “Tại sao lại nghĩ vậy?”
Bạch Nhất Hàm sắc mặt nghiêm trọng: “Giọng Nghiêm Phái mang theo tiếng khóc nghẹn, nội dung nói chuyện cũng kỳ lạ. Lát nữa em sẽ giải thích tiếp, em cũng mong là mình nghĩ nhiều.”
Mục Tĩnh Viễn gật đầu, đạp mạnh chân ga, xe lao vút về hướng nhà họ Nghiêm.
Ông cụ vẫn chậm rãi nói chuyện với Nghiêm Miểu, kim đồng hồ nhanh chóng điểm mười giờ. Mấy người ngồi tựa sát vào tường trơ mắt nhìn Mục Tĩnh Viễn chỉ đi tất, không một tiếng động bước ra từ nhà bếp. Khi thấy cảnh tượng trong nhà thì đồng tử anh co rút, nhưng anh nhanh chóng phản ứng lại, lặng lẽ men theo phía sau, từ từ tiếp cận Nghiêm Miểu vẫn đang dồn sự chú ý lên người ông cụ.
Nhưng cảnh giác của Nghiêm Miểu lúc này vô cùng cao, nhanh chóng phát hiện sắc mặt khác thường của dì Lưu, theo bản năng quay đầu lại, Mục Tĩnh Viễn đã đến rất gần, thấy bà ta phát hiện, lập tức lao tới muốn chộp lấy tay cầm dao từ tay bà ta. Cùng lúc đó, Lưu Vũ cũng dùng sức đạp chân xuống đất, cả người nhào tới.
Bình luận