Chương 210: Nghiêm Miểu trốn thoát
Mục Tĩnh Viễn trầm giọng nói:
“Gia tộc Lục gia phát triển là nhờ nỗ lực của chính các anh, không cần cảm ơn tôi.”
Lục Phong Vũ lắc đầu:
“Không, không đâu, Mục tổng, là nhờ anh đã cho chúng tôi cơ hội chúng tôi mới có không gian để nỗ lực, câu cảm ơn này nói ra đã là quá muộn rồi.”
[...]
Tối hôm đó, trong nhà Lục Phong Vũ vang lên đoạn đối thoại thế này:
Chu Tầm: “Anh đủ rồi đó, đừng có quá đáng!”
Lục Phong Vũ: “Tôi cứ quá đáng đấy, cậu làm gì được tôi?”
Chu Tầm im lặng một lúc: “Quá đáng thì quá đáng, em làm gì được anh? A! Đồ khốn, chưa xong nữa hả? Lại nữa… á, chậm chút…”
Lục Phong Vũ thở hổn hển: Lục Phong Vũ thở hổn hển: “Cậu còn mặt mũi bảo tôi chậm lại à? Tối qua cậu làm gì tôi cậu quên rồi sao? Còn bắt tôi phải cầu xin cậu nữa cơ, xem tôi có ‘đâm’ chết cậu không!”
Chu Tầm: “E,em hôm nay đúng là không nên mềm lòng để anh làm!”
Lục Phong Vũ: “Giờ hối hận thì cũng muộn rồi!”
Chu Tầm: “…”
[...]
Thời gian từ lễ đính hôn còn chưa qua lâu, độ nóng vẫn chưa hạ xuống thì Hoa Thành lại dậy sóng vì một tin tức chấn động.
Nghiêm Thành trong một lần ra ngoài, xe vừa mới từ từ chạy qua cổng lớn thì bất ngờ từ bãi cây xanh ven đường có một người phụ nữ tóc tai bù xù lao ra,bổ nhào lên xe ông, điên cuồng đập vào cửa sổ.
Ban đầu Nghiêm Thành bị dọa cho giật mình, đến khi vệ sĩ ngồi ghế trước chuẩn bị xuống xe để đuổi người thì mới nhận ra người phụ nữ trông chẳng khác nào một kẻ điên lang thang ven đường ấy, lại chính là đứa em gái kiêu ngạo của ông – Nghiêm Miểu!
Ông cả kinh không hề nhỏ, vội mở cửa xe, Nghiêm Miểu nhào vào lòng ông, òa khóc nức nở. Nghiêm Thành chẳng còn tâm trí nghĩ ngợi gì, lập tức đưa bà ta về nhà họ Nghiêm.
Nghiêm lão gia khi nhìn thấy bộ dạng thảm hại của con gái cũng bị dọa cho hết hồn. Đợi đến khi Nghiêm Miểu chỉnh lại dáng vẻ, bà kể lại chuyện mình đã trải qua, ông cụ giận đến mức hất tung cả bàn trà, suýt nữa thì lên cơn đau tim.
Dù trước đó ông có thất vọng về Nghiêm Miểu đến mấy, thì đó vẫn là con gái ruột của mình. Nếu nó sống tốt thì thôi, bị thiệt một chút cũng coi như rèn luyện, nhưng giờ tận mắt thấy nó bị người ta hành hạ đến mức này, làm cha sao có thể không đau lòng?
Nghiêm Thành ôm lấy Nghiêm Miểu, sắc mặt đen như than.
Nghiêm Miểu vừa khóc vừa không ngừng mắng Hạ Nguyên lòng lang dạ sói, lại không ngừng tự trách mình sai rồi, không nên không nghe lời cha và anh trai, mù quáng tin vào tên súc sinh đó, bị người ta đùa giỡn như con khỉ suốt bao năm, cuối cùng còn bị đánh đập, giam lỏng mấy tháng trời. Lần này là nhân lúc kẻ canh giữ sơ suất, bà ta mới lặng lẽ nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống, đau đến mức gần như gãy chân cũng không dám lên tiếng, lại dựa vào sự quen thuộc với địa hình, chịu đủ đắng cay khổ sở mới thoát được ra ngoài.
Bình luận