Chương 209: Đừng thêm mấy ý tưởng kỳ quái nào nữa
Bạch Nhất Hàm "ừ" một tiếng rồi hỏi: "Trong đó có ai không?"
Trần Hoành lắc đầu đáp: "Không có, chỉ là vừa nãy Mục Tổng có vẻ tâm trạng không vui lắm."
Bạch Nhất Hàm thấy kỳ lạ: "Không vui? Ai chọc anh ấy vậy?" Vừa nói vừa đưa tay đẩy cửa ra.
Trần Hoành đứng bên ngoài, nhìn cánh cửa vừa đóng lại, lẩm bẩm: "Ai mà dám chọc vị này không vui chứ? Cậu vừa đi khỏi là mặt ngài ấy đen như đít nồi rồi."
Bạch Nhất Hàm không nghe thấy lời lẩm bẩm của anh ta, bước vào văn phòng gọi: "Mục Mục? Em về rồi nè!"
Mục Tĩnh Viễn vừa nghe tiếng cửa đã ngẩng đầu lên, thấy lần này cuối cùng cũng không phải là Trần Hoành vào, liền lập tức đổi thành gương mặt tươi cười, dịu giọngnói: "Về rồi à? Em có mệt không? Ngoài trời lạnh vậy có bị lạnh không?"
Bạch Nhất Hàm bước tới dựa vào mép bàn anh, hai tay nâng mặt anh quan sát trái phải rồi nói: "Em đâu có ở ngoài lâu đâu, ngồi xe có điều hòa, xuống xe thì vào nhà ngay, sao mà lạnh được? Mà em nghe Trần Hoành nói anh có vẻ không vui, sao vậy? Ai dám chọc giận anh thì nói em biết, em đánh cho nhừ xương luôn!"
Mục Tĩnh Viễn nắm lấy tay cậu nói: "Còn nói không lạnh, tay lạnh ngắt thế này rồi. Em đừng nghe Trần Hoành nói nhảm, làm gì có ai chọc anh đâu."
Bạch Nhất Hàm nhìn sắc mặt anh cũng không thấy có vẻ không vui gì, bèn cúi đầu "chụt" một cái lên má anh, cười hì hì nói: "Không có thì tốt."
Mục Tĩnh Viễn dịu dàng hỏi: "Thế nào rồi? Bọn Nghiêm Nham nói sao?"
Bạch Nhất Hàm đáp: "Đương nhiên là đồng ý rồi! Vừa nghe xong đã nói ý tưởng này hay, mọi người cưới sát nhau thì tổ chức chung luôn, khỏi phải chạy tới chạy lui từng nhà. Vậy là chúng ta, anh hai với anh Khương, chị hai với anh rể, thêm Nghiêm Nham và Hứa Du Nhiên, tổng cộng bốn cặp, mình phải nghĩ xem tổ chức ở đâu, địa điểm phải đủ rộng mới được."
Mục Tĩnh Viễn nựng chóp mũi cậu nói: "Lễ cưới tổ chức vào tháng sáu, ngoài trời là được."
Bạch Nhất Hàm gật đầu: "Đúng đúng, ngoài trời tốt, tụi mình phải lên kế hoạch lại."
Mục Tĩnh Viễn cười: "Em không cần sốt ruột, chuyện ba đại gia đình, mấy việc như chọn địa điểm không cần em phải bận tâm đâu. Em phải biết là mấy cô chú bên nhà họ Bạch, họ Thẩm, nhà họ Nghiêm đều đã lui xuống, rảnh rỗi lắm, việc cưới xin này, không nhờ họ thì họ cũng không chịu đâu."
Bạch Nhất Hàm ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Cũng đúng. Vậy em làm được gì?"
Mục Tĩnh Viễn nói: "Em chỉ cần chờ làm chú rể thôi."
Bạch Nhất Hàm chọc ghẹo: "Chú rể hả? Hồi trước anh nói muốn gả cho em, là nói thật đó hả?"
Mục Tĩnh Viễn đáp: "Hồi đó anh nói thật mà, Nhưng chẳng phải em không đồng ý sao?"
Bạch Nhất Hàm xoa cằm:"Thật ra nghĩ lại cũng thấy thú vị đó. Hay là mình tổ chức đám cưới hoàn toàn theo phong cách Trung Quốc đi, em cho anh đội khăn đỏ che mặt."
Mục Tĩnh Viễn khẽ nhíu mày, có vẻ đang đấu tranh tâm lý, lúc Bạch Nhất Hàm suýt nữa cười phá lên thì anh lại gật đầu: "Được, em vui là được."
Bình luận