Chương 208: Cùng tổ chức đi
Hứa Du Nhiên xem xét kỹ lưỡng từng phòng, Nghiêm Nham đi sau lưng y, nhẹ giọng giải thích công dụng từng gian phòng. Khi Hứa Du Nhiên bước đến phòng làm việc mà Nghiêm Nham tự tay chuẩn bị cho y, Nghiêm Nham khẽ cong khóe môi, trông giống như một cậu học trò đang hồi hộp chờ thầy giáo đọc điểm.
Hứa Du Nhiên đẩy cửa phòng ra, đứng ngây người ở cửa một lúc rồi mới bước vào. Nói là phòng làm việc, nhưng nơi này chẳng khác gì một thư viện thu nhỏ. Căn phòng có ánh sáng rất tốt, ba mặt tường đều là giá sách cao ngất, bên trong phần lớn đã được xếp đầy sách mới, chỉ có một giá sách khổng lồ là còn trống, để sau này Hứa Du Nhiên từ từ lấp đầy bằng những cuốn sách mình yêu thích. Bên cạnh có thang trượt để lấy sách ở chỗ cao. Bàn làm việc đặt ở giữa phòng, loại dài rộng, một bên đặt máy tính kèm ảnh chụp chung của hai người, nửa còn lại để trống, có thể dùng để viết lách, vẽ vời hoặc bày biện những món đồ yêu thích. Ghế ngồi là loại tựa lưng cao có bánh xe, trông rất êm ái. Gần cửa sổ đặt một cái bàn trà nhỏ, bên trên là bộ ấm chén có hoa văn rất giống với bộ ở nhà Hứa Du Nhiên, kèm hai chiếc ghế, trông đậm chất thư giãn. Không xa đó là một chiếc ghế lười không quá ăn nhập với phong cách tổng thể, nhưng màu sắc nhã nhặn, trông rất mềm, có thể cuộn mình trong đó đọc sách.
Hứa Du Nhiên đi đến sờ thử, Nghiêm Nham nói nhỏ:
"Cái ghế này tuy có vẻ hơi phá vỡ không khí thật, nhưng chắc chắn sẽ rất hữu dụng. Khi anh mệt có thể nằm nửa người đọc sách hoặc chợp mắt một lát. Trong ngăn bí mật phía sau còn có mền, em thử rồi, rất thoải mái."
Hứa Du Nhiên bật cười:
"Ngăn bí mật người ta thường dùng để giấu thứ quan trọng, sao em lại để mền?"
Nghiêm Nham nghiêm túc nói:
"Mền cũng quan trọng mà, nó giúp anh không bị cảm lạnh. Dĩ nhiên, em sẽ để mắt đến anh. Nếu anh ngủ quên, em sẽ đắp chăn cho anh, anh không cần lo."
Hứa Du Nhiên xoay người,nhẹ nhàng ôm lấy anh, khẽ nói:
"Nghiêm Nham, có em là may mắn lớn nhất đời này của anh. Anh không còn tiếc nuối gì nữa."
Nghiêm Nham siết chặt vòng tay ôm lấy y, nói:"Em cũng vậy, Du Nhiên, em yêu anh. Chúng ta đã kết hôn rồi."
Hứa Du Nhiên tựa má lên ngực anh, dịu dàng đáp:
"Ừ, kết hôn rồi. Anh lại có nhà rồi."
[...]
Tết năm nay, nhà họ Bạch rất náo nhiệt. Bạch Bác Nhân đưa Bạch lão gia về cùng, Bạch Nhất Hàm và Mục Tĩnh Viễn cũng về nhà đón năm mới. Khương Hoa không có người thân, đương nhiên cũng theo Bạch Ngạn về nhà họ Bạch. Bạch mẫu sợ người đông quá làm thím Dương nấu ăn vất vả, còn gọi thêm mấy người đến giúp.
Khi tiếng chuông giao thừa vang lên, cả nhà lần lượt chúc tết các bậc trưởng bối xong thì quây quần bên nhau ăn bữa tất niên rôm rả. Các cụ lớn tuổi không trụ được lâu thì về phòng nghỉ trước, đám trẻ thì người xem TV, người tụm năm tụm ba trò chuyện, ồn ào náo nhiệt cùng nhau thức đêm đón giao thừa.
Khi trời bắt đầu rạng sáng, Bạch Nhất Hàm đã chơi đùa suốt một đêm, trên mặt vẫn nở nụ cười mãn nguyện ngủ thiếp đi. Mục Tĩnh Viễn nhìn người đang tựa vào vai mình không động đậy nữa, nhẹ nhàng đưa cánh tay còn cử động được ra hiệu im lặng, anh cẩn thận bế cậu lên, Khương Hoa đi trước mở cửa phòng, Mục Tĩnh Viễn bước vào khẽ gật đầu cảm ơn, Khương Hoa cũng mỉm cười rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
Bình luận