Chương 207: Đây chính là nhà của mình
Hạ Nguyên căn bản không về nhà, biệt thự không một bóng người giúp việc, bừa bộn, dơ dáy đến phát ghê. Nghiêm Miểu làm sao chịu nổi, bèn thu dọn vài bộ quần áo, đến khách sạn thuê luôn một phòng tổng thống cao cấp. Không ngờ mới ở được mấy ngày, lại chạm mặt Hạ Nguyên ngay tại khách sạn!
Gã ôm một thanh niên trẻ tuổi, mặt mày tuấn tú, dáng người thon gọn, nhìn kỹ còn có vài phần giống Hứa Du Nhiên, hai người ôm ấp cười nói thân mật, vừa từ thang máy đi ra liền chạm mặt Nghiêm Miểu đang chuẩn bị ra ngoài.
Nghiêm Miểu vừa nhìn thấy, suýt nữa thì tức đến nổ mắt. Cả đời bà khinh thường nhất chính là đồng tính, luôn cảm thấy hai đứa cháu trai là nỗi nhục của dòng họ. Hạ Nguyên trước giờ vẫn tỏ ra cùng quan điểm với mình, nên bà ta luôn tự hào về người chồng "thẳng" này, không ngờ lại bắt gặp gã, kẻ luôn miệng bài xích đồng tính lại đang ôm ấp một người đàn ông! Trong khoảnh khắc ấy, bà ta cảm thấy buồn nôn đến mức suýt nôn ra, nghĩ đến việc có khi trước lúc hai người trở mặt, gã đã từng lén lút quan hệ với đàn ông, bà ta liền hận không thể lột da gã ra.
Bà gào lên như bị chọc điên, xông vào đánh đấm túi bụi hai người. Hạ Nguyên ban đầu thấy bà ta còn hơi chột dạ,nhưng bị đánh một trận như vậy thì cơn giận cũng bốc lên. Vết thương trên mặt vừa lành chưa bao lâu lại bị bà cào rách chảy máu, con "mồi" vừa câu được trong lòng cũng bị dọa chạy mất, khiến gã tức đến nghiến răng, vung tay hất bà sang một bên rồi giáng xuống mấy bạt tai không nương tay.
Mà một khi động thủ thật, Nghiêm Miểu sao có thể là đối thủ của Hạ Nguyên? Rất nhanh đã bị đánh đến mức khóe miệng rỉ máu. Nhưng dù đánh không lại, bà cũng nhất quyết không chịu im miệng,không ngừng gào lên những câu chửi chói tai như "ghê tởm", "biến thái", "đồ không chết tử tế"...
Hạ Nguyên thấy bà làm loạn quá mức, cảm thấy mất hết thể diện, bèn túm bà lôi thẳng ra khỏi khách sạn.
[...]
Về tới nhà, Hạ Nguyên nhìn thấy cảnh tượng bừa bộn hỗn loạn trong nhà thì lạnh giọng nói:
"Lại làm loạn nữa à? Đuổi hết người giúp việc trong nhà đi rồi? Bảo sao phải dọn ra khách sạn ở. Nghiêm Miểu, tôi vốn nghĩ dù sao cô cũng mang họ Nghiêm, nếu cô chịu ngoan ngoãn ở yên một chỗ làm vợ gia chủ nhà họ Hạ thì cũng coi như xong. Nhưng không ngờ đến nước này rồi mà cô vẫn không chịu yên phận, vậy thì đừng trách tôi vô tình".
Nghiêm Miểu tiếp tục mắng chửi, giãy giụa không để gã chạm vào mình. Hạ Nguyên nhếch mép:
"Sao? Ghê tởm tôi à? Tôi nói cho cô biết - tôi lưỡng tính, nhưng vẫn thiên về đàn ông nhiều hơn chút. Cưới cô chỉ vì mục đích, bao năm nay tôi kìm chế, không dám 'thay đổi khẩu vị' là vì cô đó, cô tưởng mình cao giá lắm à?"
Nghiêm Miểu gào lên:
"Hạ Nguyên, anh là đồ khốn nạn! Đồ lừa đảo ghê tởm!"
Gã đáp:
"Ừ, tôi lừa cô, nhưng thì sao? Giờ cô chẳng là gì cả. Nếu khi xưa cô phát hiện trước khi nhà họ Nghiêm từ bỏ cô, có lẽ tôi còn phải e dè. Nhưng bây giờ, cô còn là cái thá gì?"
Gã túm chặt cổ tay Nghiêm Miểu, lôi xềnh xệch bà lên tầng hai, rồi không thương tiếc ném xuống sàn. "Rầm!" cánh cửa bị gã đóng sập lại, mặc kệ Nghiêm Miểu ở bên trong điên cuồng gào khóc chửi rủa. Gã rút điện thoại gọi vài người thân tín đến trông chừng cửa, sau đó lập tức lái xe quay về biệt thự nhà họ Hạ.
Bình luận