Chương 206: Đâu đâu cũng không thuận lợi
Nghiêm Miểu vẫn ngồi bệt dưới đất, thậm chí còn quên cả đứng dậy, giọng the thé gào lên như điên:
"Hạ Nguyên, anh là đồ khốn nạn! Lúc trước nói những lời ngon ngọt dễ nghe như hát, hóa ra cưới tôi chỉ vì cái thân phận của tôi thôi sao?! Tôi ngu mới vì anh sinh hai đứa con! Tôi ngu mới hết lần này đến lần khác quay về nhà mẹ đẻ cầu xin ba tôi giúp đỡ nhà họ Hạ, hóa ra tấm lòng chân thành của tôi đều cho chó ăn rồi! Mà không, anh còn không bằng cả chó! Cho chó một cục xương, nó còn biết vẫy đuôi! Còn anh, Hạ Nguyên, anh là cái đồ vong ân bội nghĩa, lòng lang dạ sói!"
Hạ Nguyên cười khẩy:
"Tôi là đồ khốn? Thế cô tốt lành gì hơn? Với cái tính cách đầy rẫy thói hư tật xấu đó, đổi là ai cũng không chịu nổi cô! Tôi nhẫn nhịn, chiều chuộng, cung phụng cô bao nhiêu năm, để cô sống sung sướng như bà hoàng, vậy mà còn bị mắng là không ra gì?!! Tôi thật khâm phục ba và anh cô, nhịn cô đến tận giờ mới chịu bỏ, Chứ nếu là tôi sinh ra cái loại con gái như cô, chắc đã sớm dìm cô xuống bồn cầu cho chết rồi!"
Nghiêm Miểu nghe đến đó như phát điên, bật dậy nhào tới, vừa gào vừa lao vào đánh túi bụi:
"Anh còn dám nhắc tới ba tôi? Anh từ đầu đã có ý đồ, giờ còn dám đánh tôi? Nếu ba tôi biết, người đầu tiên ông ấy xử là anh đấy!"
Hạ Nguyên giờ nào còn để bà động tay nữa, gã vung tay bắt lấy tay bà, bẻ quặt ra sau, Nghiêm Miểu đau đến thét lên, nước mắt lã chã rơi xuống, chửi rủa không ngớt:
"Hạ Nguyên, đồ khốn, anh sẽ không có kết cục tốt đâu!Đồ ác độc! Đồ khốn nạn!"
Hạ Nguyên ấn mạnh đầu bà xuống bàn, giọng lạnh như băng:
"Cô còn chưa hiểu tình hình à? Anh hai cô đã rút lui rồi chuyển giao quyền lực,, Nghiêm Thị bây giờ nằm trọn trong tay Nghiêm Huy. Cô không biết trời cao đất dày, đè đầu cưỡi cổ chị cô dâu bao nhiêu năm, có bao giờ nghĩ đó là mẹ ruột của Nghiêm Huy không?! Giờ nó còn chẳng thèm nhìn cô, cô tưởng nó nể cô chắc?"
Nghiêm Miểu gào lên:
"Nó dám! Tôi là cô ruột nó!"
Hạ Nguyên cười khẩy, như nghe chuyện cười:
"Cô tưởng mình là cái thá gì? Cô ruột? Trong thương trường người ta trở mặt với cả bố đẻ kia kìa, chứ đừng nói là một 'cô ruột' chẳng ra gì! Hơn nữa, Nghiêm Huy ghét cô tận xương, bây giờ không thèm ra tay dằn mặt cô thì cô nên thấy may mắn rồi đấy!."
Cánh tay bị bẻ đau điếng, Nghiêm Miểu bật khóc nức nở, gào ầm lên:
"Hạ Nguyên, anh là đồ khốn nạn! Anh dám đối xử với tôi như vậy, ba tôi nhất định sẽ không tha cho anh!"
Hạ Nguyên bắt lấy tay bà, hất mạnh sang một bên, ánh mắt đầy chán ghét:
"Giờ mới nhớ tới ba cô à? Trước kia tôi bảo cô về nhà xin lỗi, cô thì sao? Một mực làm mình làm mẩy, khiến ba cô tức đến phải nhập viện! Tôi hạ mình cầu xin cô đi thăm ông ấy, chịu nói một câu xin lỗi thôi cô cũng không chịu. Giờ bị đá tới chân rồi mới biết sợ à?”
Gã gằn từng chữa:
“Tôi nói cho cô biết muộn rồi! Anh hai cô nhượng quyền, ba cô không hề phản đối, thậm chí còn công khai ủng hộ Nghiêm Huy. Vậy mà cô còn không hiểu sao? Ông ấy đã bỏ mặc cô rồi!Cô có ngu không? Không phải ngu đâu, là cô tự ảo tưởng mình là trời là đất, là thiên hạ phải xoay quanh cô!"
Bình luận