Chương 205: Anh dám đánh tôi?
Nghiêm lão gia nhắm mắt lại, thở dài nặng nề, nói:
“Thôi được rồi, ba già rồi. Người già thì nên sống an nhàn, chơi cờ, trồng hoa, hưởng thụ cuộc sống. Chuyện của người trẻ, cứ để bọn chúng tự giải quyết đi.”
Nghiêm Thành đỡ Nghiêm Bình dậy, bản thân ông suy sụp ngồi xuống mép giường, thấp giọng nói:
“Là lỗi của con, đã quá nuông chiều nó.”
Nghiêm Bình thản nhiên nói:
“Nghiêm Phái là con gái, em cũng yêu con gái nhất. Từ nhỏ đã nâng như nâng trứng, chỉ cần là chuyện em có thể làm, em đều làm. Còn Bạch Nhất Hàm vừa rời đi ban nãy thì càng khỏi nói – được yêu chiều đến tận mây xanh, hắt hơi một cái cũng có cả đám người vội vã xoay quanh lo lắng. Thử hỏi, có ai trong số đó được yêu thương ít hơn Nghiêm Miểu? Không hề. Vậy mà ai cũng hiểu chuyện. Phái Phái thì nghịch ngợm như khỉ con, nhưng rất hiếu thảo. Bạch Nhất Hàm khi nhỏ cũng có phần kiêu căng, nhưng nhìn ra được nó biết ơn, quan tâm đến người nhà họ Bạch và Mục Tĩnh Viễn từ tận đáy lòng. Giờ đây lại càng chững chạc, trưởng thành. Vậy mà tại sao chỉ riêng Nghiêm Miểu lại coi tình yêu thương của gia đình như món nợ mà chúng ta phải trả cho nó? Tính cách con người là bẩm sinh. Từ trong bản chất, nó vốn đã lạnh nhạt, trong mắt lúc nào cũng chỉ có bản thân. Điều đó không thể thay đổi được. Đó không liên quan gì đến việc có được nuông chiều hay không.”
Nghiêm lão gia trầm mặt trong chốc lát, quay sang hỏi Nghiêm Thành:
“Chuyện công ty, con quyết rồi à?”
Nghiêm Thành đáp:
“Dạ, xin lỗi ba. Tối qua lúc ba ngủ, con vì nhất thời tức giận nên mới tự mình quyết định, không kịp thương lượng với ba. Con cũng ngưỡng mộ Bạch Bác Nhân và Thẩm Quang Khải được nghỉ hưu sớm, sống nhàn hạ tự tại. Vả lại, bao năm nay con cũng có phần thiệt thòi với Khổng Văn. Từ nay không đi làm nữa, con sẽ có nhiều thời gian bù đắp cho cô ấy, cùng cô ấy phụng dưỡng ba, có được không?”
Nghiêm lão gia mỉm cười nói:
“Con nha, hiếu thảo là tốt, nhưng cũng không thể ngu hiếu. Con cũng gần năm mươi rồi, ba cũng sớm không can thiệp chuyện công ty nữa. Giờ công ty là do con làm chủ, không cần chuyện gì cũng hỏi ý ba. Con nói đúng, từ lúc con cưới Khổng Văn đến giờ, chưa từng đưa con bé đi đây đó chơi gì cả, con bé vừa phải chăm con cái, lại quán xuyến nhà cửa, còn phải lo cho ba, mà con lại không có thời gian bên con bé, thật sự đã chịu thiệt thòi quá nhiều. Con nghỉ việc cũng tốt, còn trẻ, tranh thủ mang nó đi ra ngoài chơi, muốn đi đâu thì đi, bù đắp cho con bé.”
Nghiêm Thành lo lắng:
“Nhưng ba, nếu chúng con đi rồi, ba…”
Nghiêm lão gia sầm mặt:
“Về sau ba chỉ là một ông già mặc kệ sự đời, còn có thể có chuyện gì chứ? Chẳng lẽ ba nhất định phải có người hầu hạ mới sống được chắc? Nói cho cùng, trong nhà còn mấy người Tiểu Lưu, có thể để ba đói chết chắc?”
Nghiêm Thành định mở miệng thì Nghiêm Bình liền nói:
“Anh hai đừng lo, chờ công ty đi vào quỹ đạo, anh cứ dắt chị dâu đi chơi đi, ba bên này không phải còn có em sao? Em sẽ đón ba về nhà em, hoặc cùng Phái Phái và Chu Tiếu dọn về nhà cũ, không thể để ba sống một mình. Hơn nữa có em ở đây, em muốn xem Nghiêm Miễu còn dám làm loạn gì nữa. Không phải em trách anh, nhưng anh thật sự không trị được nó đâu.”
Bình luận