Chương 203: Đều là nợ cả
Nghiêm Miễu gào khóc thảm thiết:
“Chẳng lẽ mấy người yêu tôi chỉ vì tôi có giá trị lợi dụng sao? Thế còn gọi là yêu nữa không? Ba là gia chủ nhà họ Nghiêm, thứ gì mà không có? Tôi có thể làm được gì cho ông ấy chứ? Trong nhà nhiều người giúp việc như thế, còn thiếu một bữa cơm tôi làm sao? Các người đúng là soi mói đến cả chuyện nhỏ nhặt! Các người sợ ba nhà kia, nên biến tôi thành quân cờ bỏ đi! Các người là cha ruột, anh ruột của tôi, mà còn không đối xử tốt với tôi bằng một nửa Hạ Nguyên! Còn dám nói là yêu thương tôi? Tôi chẳng cảm nhận được chút nào! Tôi hận mấy người! Tôi hận mấy người!”
Nghiêm Thành đỏ hoe mắt nhìn bà, như thể lần đầu tiên thật sự nhìn thấy em gái mình. Một lúc lâu sau, ông nghẹn ngào nói:
“Cha và anh dâng cả trái tim cho em em lại chẳng thấy. Hạ Nguyên chỉ dẻo miệng một chút mà em đã coi như bảo bối. Em đã hận bọn anh rồi, còn ở lại đây làm gì nữa? Về nhà đi.”
Nghiêm Miễu nước mắt đầy mặt, ngẩng cao đầu cãi lại:
“Thấy chưa, thấy chưa? Không thèm giả vờ làm anh trai tốt nữa chứ gì? Lộ bộ mặt thật rồi đúng không? Mấy người chỉ thấy tôi chướng mắt, muốn nhân cơ hội này đá tôi ra khỏi nhà! Nhưng tôi mang họ Nghiêm, nơi này cũng là nhà của tôi! Anh có quyền gì đuổi tôi đi?!”
Nghiêm lão gia đứng dậy, chậm rãi bước đến cầu thang, giọng mệt mỏi:
“Con thật sự coi nơi này là nhà sao? Nếu cha đã vô dụng, con còn ở lại đây làm gì? Về đi, về đi thôi.”
Nghiêm Miễu thấy ngay cả ông cụ cũng nói vậy, tức giận dậm chân hét lớn:
“Mấy người không còn là ba và anh tôi nữa! Cái nhà này tôi vĩnh viễn khômg muốn trở về! Tôi hận mấy người!”
Bà vừa nói vừa khóc lóc chạy ra khỏi nhà. Dì Lưu là người đã làm ở nhà họ Nghiêm nhiều năm, nhìn Nghiêm Miễu lớn lên từ nhỏ. Thấy bà không mặc áo khoác cũng không thay giày, dì vội vã mang theo áo và giày đuổi theo, nhưng lại bị Nghiêm Miễu đang nổi giận gạt chân ngã xuống đất. Bà giật lấy áo khoác rồi bỏ chạy.
Nghiêm lão gia nắm tay Khổng Văn, tay kia vịn cầu thang, từng bước nặng nề lên lầu. Vừa đi vừa khẽ nói:
“Con cái… đều là món nợ cả… Tố Mai à, anh không dạy dỗ tốt con gái chúng ta, là anh có lỗi với em…”
Nghiêm Thành nhìn bóng lưng ba mình, còng xuống rất nhiều, như thể già đi mấy tuổi chỉ trong tích tắc, tinh thần lập tức suy sụp. Hai tay ông siết chặt thành quyền, gân xanh nổi lên, gương mặt cứng rắn lặng lẽ rơi hai hàng lệ nóng.
Cả buổi chiều hôm đó, tâm trạng Nghiêm lão gia rất tệ. Nghiêm Thành không đến công ty mà ở nhà bầu bạn với ông cụ. Khổng Văn mấy lần đề nghị gọi bác sĩ gia đình đến khám, nhưng cụ đều từ chối, tâm trạng cụ không tốt, vợ chồng Nghiêm Thành cũng không dám ép, chỉ dám âm thầm quan sát tình trạng của ông cụ. Tối đến, hai người bị cụ đuổi đi ngủ, nhưng họ chẳng dám ngủ, cứ cách một lát lại len lén vào phòng xem cụ thế nào.
Nửa đêm, cụ cảm thấy khó thở, tức ngực, không thở nổi. May mà vợ chồng Nghiêm Thành kịp thời phát hiện, bất chấp sự phản đối của cụ, lập tức đưa ông cụ vào bệnh viện. Bác sĩ nói may mà cấp cứu kịp, nếu không có thể nguy hiểm đến tính mạng. Hai người vã mồ hôi lạnh, canh giữ ở mép giường không dám rời khỏi.
Bình luận