Chương 202: Tất cả đều cho chó ăn hết
Nghiêm Miểu mặt lạnh tanh nói:
"Ba nói vậy chẳng phải khuỷu tay chỉa ra ngoài sao? Con cùng lắm chỉ lỡ nói một câu không nên nói công khai, mà họ lại bám lấy một người phụ nữ như con không buông. Con sai chỗ nào? Con gái ba bị ăn hiếp, ba không bênh con mình mà lại nói giúp người ngoài sao?"
Nghiêm lão gia trầm mặt nói:
"Con sai chỗ nào à? Sai lầm của con, ba không biết phải bắt đầu từ đâu nữa! Con bảo chỉ là ‘một câu nói’? Con còn chưa ý thức được tầm nghiêm trọng của nó sao? Con nói gì? Nói thẳng ra thì ý con là hôn nhân của Bạch Nhất Hàm và Mục Tĩnh Viễn là cuộc giao dịch gia tộc! Con nghĩ đó chỉ là câu nói vu vơ sao?
Họ có giao dịch gì không con thấy à? Chỉ dựa vào suy đoán vô căn cứ của mình mà dám nói ra công khai như vậy? Đó không còn là một câu nói, mà là lời tuyên chiến! Câu nói của con không chỉ làm nhục mỗi Nhất Hàm, mà còn xúc phạm đến tình cảm chân thành của hai đứa nó và cả giao tình thân thiết giữa hai nhà Bạch – Mục suốt bao năm nay! Đừng nói ở Hoa Thành năm nhà ngang hàng, Dù nhà họ Nghiêm có là độc tôn, thì cũng không thể tùy tiện phát ngôn như vậy ở ngoài!
Miểu Miểu, con không còn là đứa trẻ nữa, chẳng lẽ không biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói sao? Còn dám trách Mục Tĩnh Viễn và nhà họ Bạch nhỏ mọn? Ba nói cho con biết: cả ba nhà cùng hành động mà nhà họ Hạ vẫn còn chống đỡ được, đó đã là vì nể mặt nhà họ Nghiêm, chưa thật sự ra tay! Nếu không thì cái thằng chồng vô dụng đó của con chống đỡ nổi không? Con còn trách ba và anh cả không giúp đỡ, chính vì bọn ta không can dự, nên ba nhà kia mới nể mặt, hạ thủ lưu tình!
Con có thể nhìn sâu xa chút, đừng chỉ nhìn bề ngoài hay không? Nhà họ Thẩm vì sao cũng ra mặt, con còn không hiểu sao? Bạch gia bị xúc phạm, Thẩm Thiên Dương vì Bạch Tuyết Tình nổi giận là chuyện đương nhiên! Con có thể suy nghĩ kỹ trước khi nói không? Mỗi lần mở miệng đều không hề cân nhắc hậu quả, con đã đắc tội với bao nhiêu người rồi? Đã không biết ăn năn, còn đứng đây kêu oan? Cho dù có ba và anh hai con chống lưng, Hoa Thành này cũng không phải nơi để con lộng hành muốn làm gì thì làm!"
Nghiêm Miểu nghe cha luôn miệng chỉ trích mình, lửa giận dâng lên đến đỉnh đầu. Rõ ràng là cả đám đàn ông lớn đầu hợp sức chèn ép một người phụ nữ như bà, vậy mà tất cả đều nói mình sai. Người ngoài không ai dám nói thẳng mặt thì thôi, đến chồng bà – Hạ Nguyên cũng nhịn không được nói một câu liền bị bà tát cho một cái. Nhưng trước mặt chính là ba mình, bà chỉ có thể lớn giọng:
"Nếu ba vì sợ ba nhà đó mà không dám quan tâm sống chết của con, cũng đừng đổ hết lỗi cho con! Bạch Nhất Hàm đường đường là tam thiếu của Bạch gia, vậy mà lại lấy thân đàn ông mà ‘nằm dưới’ Mục Tĩnh Viễn, đây không phải là giao dịch thì là gì? Cần gì phải dát vàng lên mặt bọn họ?
Hơn nữa họ nào có hạ thủ lưu tình? Hạ gia có thể trụ vững tới bây giờ là bởi vì Hạ gia cũng không phải ai muốn chèn ép là chèn ép được! Điều đó chỉ cho thấy bao nhiêu năm qua, anh Hạ Nguyên đã cố gắng thế nào vì Hạ thị! Hạ gia xảy ra chuyện, con gọi điện cho ba suốt, ba lại chẳng hề quan tâm lấy một lần... Xem ra ba nói thương con, cũng chỉ là lời nói suông, ngoài miệng thôi, còn thực tế thì... yêu thương đó ít ỏi đến mức chẳng đáng là gì! Nếu bọn họ thật sự nể mặt như ba nói thì đã coi như không nghe thấy câu nói đó rồi, cho qua cái chuyện nực cười này, mắc gì phải làm ầm lên? Con là con gái nhà họ Nghiêm, họ coi thường con chẳng khác nào không coi ba ra gì, vậy mà ba còn nói giúp họ? Rốt cuộc là ai không nhìn rõ tình hình?"
Bình luận