Chương 201: Gửi một món đồ
Nghiêm Miểu sau khi đã đập phá đủ thứ đồ trong nhà, nhìn thấy chồng mình đang trốn bên cửa sổ thì càng thêm tức giận. Bà ta mặc kệ trong tay cầm được thứ gì đều ném về phía gã, vừa ném vừa mắng:
“Người ta ai cũng biết xót vợ, ai cũng biết đứng ra vì vợ mình! Tại sao chỉ có anh là hèn hạ thế hả? Đến một câu cũng không dám nói! Gặp chuyện gì cũng chỉ biết bắt tôi đi cầu xin nhà mẹ đẻ, giờ thì hay rồi, thấy tôi bị người nhà mình làm nhục, anh vui lắm phải không? Hạ Nguyên! Anh thấy mình xứng đáng với tôi không?”
Hạ Nguyên tránh không kịp, bị một chiếc gạt tàn thủy tinh đập trúng trán, máu chảy đầm đìa. Trong lòng gã lửa giận cuộn trào, chỉ hận không thể tát một cái chết bà ta. Nhưng nghĩ đến thân phận của bà, gã vẫn phải nghiến răng nhẫn nhịn, nghẹn đến mức xanh mặt.
Trưa hôm đó, công ty Mục thị tiếp đón một vị khách. Bạch Nhất Hàm đích thân chạy ra tận cổng đón, vừa thấy người liền bước nhanh tới, cười nói:
“Anh Khương, sao anh lại rảnh rỗi qua đây vậy? Đến thăm em hở? Không phải anh nhớ em đó chứ?”
Khương Hoa mỉm cười dịu dàng:
“Gần đây em không về nhà, cũng chẳng ghé qua nhà anh chơi, anh thật sự có chút nhớ em. Nhưng lần này đến thật ra là có chuyện chính cần tìm Tĩnh Viễn.”
Bạch Nhất Hàm nghe anh nói không về nhà thì hơi chột dạ, cười gượng:
“Em cũng định mấy hôm nữa về nhà một chuyến mà.”
Khương Hoa vỗ vai cậu, nheo mắt cười:
“Được rồi, ai cũng biết em với Tĩnh Viễn vừa đăng ký kết hôn không lâu, đang trong giai đoạn mật ngọt dính như keo, mỗi ngày dính lấy nhau còn chê không đủ, nào còn thời gian đâu mà về?”
“Được lắm anh Khương, anh cũng học hư theo anh hai em rồi, dám trêu em cơ đấy.”
“Anh đâu dám, anh em mà biết sẽ không tha cho anh.”
“Thôi đi, anh ấy mà không tha gì, anh nói gì ảnh nào dám làm trái, anh mà trêu em, ảnh còn hùa theo cười chê em, nói không chừng còn cười to hơn anh nữa ấy chứ.”
“Chắc em trách oan anh ấy rồi, anh ấy thương em thật lòng mà.”
Bạch Nhất Hàm híp mắt cười nói:
“Em biết em biết mà, anh lúc nào cũng nói giúp anh hai em, cả trái tim đều treo trên người ảnh rồi.”
Khi vào đến văn phòng Mục Tĩnh Viễn, anh liền nghiêm mặt hỏi:
“Anh Khương, hôm nay anh đến là vì chuyện của Nhất Hàm?”
Khương Hoa mỉm cười:
“Từ khi cậu và Nhất Hàm kết hôn, cậu xưng hô mà không ngại ngùng chút nào ha, tôi hưởng ké hào quang của Nhất Hàm mà được cậu gọi một tiếng “anh”. Cậu đoán đúng rồi, hôm nay tôi đến là để đưa cậu một thứ.”
Anh rút từ túi áo ra một chiếc USB nhỏ, đưa cho Mục Tĩnh Viễn:
“Anh có một người bạn, là chuyên gia máy tính. Những nơi cần bảo mật cao thường thuê anh ấy làm hệ thống bảo vệ. Anh đã nhờ anh ấy giúp một việc.”
Bình luận