Chương 200: Vẫn chưa thể bỏ được
Nghiêm Thành nói không sai, nhà họ Bạch quả thực đã náo loạn, hơn nữa còn từ tối qua. Sau khi yến tiệc kết thúc, Thẩm Thiên Dương theo Bạch Tuyết Tình về nhà họ Bạch, Bạch Ngạn và Khương Hoa cũng theo về luôn. Bạch Ngạn vừa kể lại ngọn nguồn sự việc, cả tòa dinh thự nhà họ Bạch lập tức phủ đầy mây đen. Bạch Tuyết Tình vốn tính tình nóng nảy, tức giận đến suýt lật bàn, khiến Thẩm Thiên Dương đau lòng dỗ dành cả buổi mới nguôi ngoai.
Cha mẹ nhà họ Bạch chỉ nghiêm nghị dặn dò với Bạch Ngạn:
“Bây giờ chuyện nhà họ Bạch đã giao cho con toàn quyền xử lý, chuyện của em con, tự con nhắm chừng mà làm, có hơi quá tay cũng không sao, chúng ta già rồi nhưng vẫn chưa chết, ít nhiều gì cũng có thể giúp con lo liệu hậu quả.”
Họ không kể chuyện này với ông cụ Bạch, sợ làm ông tức giận. Nhưng ông cụ đâu phải người không để ý đến thế sự bên ngoài, sáng sớm hôm sau đã gọi điện về mắng Bạch Bác Nhân ròng nửa tiếng:
“Nhà họ Bạch giờ đã nhục nhã tới mức này rồi sao? Cháu nội bảo bối của Bạch Hải Minh mà cũng bị người ta giẫm dưới chân à? Mục Tĩnh Viễn chỉ ăn mà không làm sao?”
Bạch Bác Nhân muốn nói, Mục Tĩnh Viễn không phải chỉ biết ăn mà không làm đâu, nó giờ gần như ăn luôn pháo, tọa độ đã xác định, chỉ còn thiếu nước khai hỏa thôi.
Thực tế mọi người đều hiểu rằng, hôn nhân đồng giới dù sao vẫn là thiểu số, không thể mong tất cả đều chấp nhận hay chúc phúc. Nhưng hai nhà Bạch và Mục có thực lực vững mạnh, dù người khác có ý kiến cũng chỉ dám nuốt vào bụng, mặt ngoài vẫn phải cười xã giao. Tuy vậy, để trong bụng với nói ra miệng là hai chuyện khác nhau. Huống hồ lần này, người nói ra lời này nào phải người bình thường, mà chính là con gái út nhà họ Nghiêm – lời vừa nói ra chẳng khác gì tuyên chiến.
Ở nhà họ Hạ (Hạ là họ chồng của Nghiêm Miểu):
Nghiêm Miểu trở về nhà họ Hạ, trong lòng vừa tức vừa nghẹn, trút hết giận lên chồng con rồi mới hậm hực đi ngủ. Không ngờ trong giấc ngủ mơ màng, tai họa đã giáng xuống. Khi tỉnh dậy, điều đầu tiên bà nhìn thấy là ánh mắt đỏ ngầu của chồng mình, đầy chán ghét, oán hận và đủ loại cảm xúc khác. Bà còn chưa hoàn toàn tỉnh giấc đã bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh. Nhưng khi bà chớp mắt nhìn lại thì ánh mắt ấy lại hiền hòa như trước, như thể ánh mắt lúc nãy chỉ là ảo giác.
Nghiêm Miểu theo bản năng thở dài một hơi, nổi cáu:
“Anh muốn chết à? Khi không nhìn chằm chằm em ngủ, mới mở mắt ra đã bị anh hù chết.”
Hạ Nguyên cười nịnh nọt:
“Xin lỗi, lỗi của anh. Em ngủ ngon quá, anh không nỡ gọi dậy đành đứng ở mép giường chờ, nhìn em hồi lâu, nhất thời ngắm đến ngẩn người.”
Nghiêm Miểu hiển nhiên rất hài lòng với sức hấp dẫn của bản thân, duỗi người một cái rồi hỏi:
“Anh không đi làm mà chờ em làm gì? Công ty có chuyện cần em à?”
Tuy mang họ Nghiêm, có cổ phần ở công ty Nghiêm gia, nhưng theo luật bất thành văn ở Hoa Thành, con gái sau khi gả đi thì vẫn có cổ phần nhưng không có thực quyền, chỉ hưởng chia lợi nhuận. Nghiêm Miểu thân phận cao, gả cho Hạ Nguyên là gả thấp, đương nhiên cũng có cổ phần, hơn nữa cổ phần trong tay bà còn ngang bằng với Hạ Nguyên, đây là điều mà Hạ Nguyên không thể thay đổi. Bà và chồng được xem là đồng chủ của tập đoàn Hạ thị. Nhưng vì ngại vất vả, bà hiếm khi nhúng tay vào việc công ty, Hạ Nguyên cũng “chiều”, việc công ty đều không cần bà nhọc lòng, trừ phi có chuyện cần nhờ tới thế lực nhà vợ.
Bình luận