Chương 198: Vậy tôi sẽ khiến bà ta phải hiểu
Bạch Ngạn cũng đi tới, nghe vậy nhịn không được ngứa tay tiến lên nhéo mặt cậu nói: “Em cũng rộng lượng thật, nhưng mà như vậy cũng tốt, miễn ảnh hưởng tới tâm tình, còn chuyện khác cứ để bọn anh.”
Nghiêm Nham rũ mắt, đùa nghịch ngón tay Hứa Du Nhiên, dường như hoàn toàn nghe không hiểu Bạch Ngạn nói ‘ chuyện khác” là gì.
Mục Tĩnh Viễn hất cái tay Bạch Ngạn ra, bất mãn tố cáo: “Cậu nhéo mặt em ấy đỏ hết rồi.” Anh nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt vốn không hề có một vệt đỏ của Bạch Nhất Hàm, trừng mắt nhìn Bạch Ngạn một cái.
Bạch Ngạn bực mình nói: “Tĩnh Viễn, tôi nói cho cậu biết, cậu quá lắm rồi đó, tôi là anh ruột nó, chẳng lẽ tôi có thể nhéo nó mạnh tay được sao? Lần trước Tuyết Tình ôm thằng bé có một chút cậu cũng đen mặt, em trai tụi này mà không cho đụng nữa à? Cậu đừng có mà quá đáng!”
Mục Tĩnh Viễn đúng tình hợp lý nói: “Chúng tôi đã lãnh chứng! Tôi là bạn đời hợp pháp của em cậu, tôi có quyền ngăn cản bất luận kẻ nào có ý đồ tiếp cận, tổn thương em ấy.”
Bạch Ngạn trừng mắt nói: “Tôi là anh nó! Tôi mà có thể ‘ tổn thương’ nó á?! Mục Tĩnh Viễn cậu đừng có mà ăn nói xằng bậy !"
Mục Tĩnh Viễn chỉ vào mặt Bạch Nhất Hàm không hề có vết tích nào, trầm giọng nói: “Anh vừa nhéo đỏ mặt em ấy, này không phải tổn thương thì là gì?”
Bạch Ngạn bùng nổ: “Cậu đừng có đổ oan cho tôi, bản thân dùng bao nhiêu lực chả nhẽ tôi còn không biết?! Đỏ chỗ nào?”
Mục Tĩnh Viễn nói: “ Chẳng lẽ cậu muốn nhéo mặt em ấy đỏ đến mức ngày mai vẫn thấy dấu mới tính là bị thương sao? Nãy giờ cũng lâu rồi, vết đỏ đã hết.”
Bạch Ngạn trợn mắt há hốc mồm, ngón tay run rẩy chỉ vào Mục Tĩnh Viễn, một hồi lâu mới thốt ra: “Tĩnh Viễn, cậu có còn là Mục Tĩnh Viễn mà tôi biết không? Trước kia cậu đâu phải cái dạng này, thế éo nào cậu càng lớn lại càng ấu trĩ? Đến cả chuyện chơi xấu cũng học được!"
Trên mặt Mục Tĩnh Viễn còn chẳng thèm đỏ “Hừ” một tiếng rồi thôi.
Hai vợ chồng Nghiêm Nham còn đang nghiên cứu tay cho nhau, nghe hai gia chủ lớn của Hoa Thành khẩu chiến, bả vai của Hứa Du Nhiên khẽ run hai lần, Nghiêm Nham buồn cười vỗ vỗ vai y.
Bạch Nhất Hàm lấy tay bịt kín mặt, anh hai à, chẳng lẽ anh tranh luận với Mục Tĩnh Viễn đến đỏ mặt tía tai thì không ấu trĩ sao? Bộ anh không phát hiện anh Khương đã xoay mặt lén cười hả? Hình tượng của anh trong lòng anh Khương e là đã sụp đỗ rồi đó biết không?
Mục Tĩnh Viễn nhìn qua cậu, lại “Hừ” một tiếng.
Không ai hiểu rõ anh bằng Bạch Nhất Hàm, vừa nghe cậu đã biết một tiếng hừ này của anh là đang ám chỉ mình, cậu vội quay đầu nói với người bên cạnh: “Lại làm sao rồi?”
Mục Tĩnh Viễn làm thinh.
Bạch Nhất Hàm kéo tay anh, vươn cổ nhìn thẳng mặt anh, hỏi tiếp: “Là em làm gì chọc anh rồi sao?”
Mục Tĩnh Viễn lúc này mới nói: “Anh biết em thiên vị anh của em.”
Bạch Nhất Hàm cả kinh: “Em nào có? Từ nãy giờ em đã nói gì đâu?”
Bình luận