Chương 193: 190. Anh làm thật luôn hả?
Trans: Thuỷ Tích
Chu Đường Tư không ngờ Thẩm Liên lại hung hăng tới vậy, gã nhìn thấy rét lạnh nơi đáy mắt đối phương, bật thốt lên: "Là vì Sở Dịch Lan?"
"Đừng tự thếp vàng lên mặt mình." Thẩm Liên lạnh giọng: "Mày không xứng so sánh với Sở Dịch Lan. Cho dù không có anh ấy, tao cũng chẳng thèm để mắt nhiều tới mày. Nói lại lần nữa, Thẩm Liên thích mày đã chết lâu rồi."
Mãi đến khi Thẩm Liên đã rời đi hồi lâu, Chu Đường Tư vẫn cúi đầu, đứng im tại chỗ.
"Chết" trong miệng Thẩm Liên, là chết đúng theo mặt chữ. Nhưng Chu Đường Tư nghe vào tai, đó là tấm lòng chân thành bị phụ bạc sẽ không yêu lại nữa.
Gã hít nhẹ một hơi, cảm xúc tiêu cực mãnh liệt cắn nuốt linh hồn, gần như là sau một cơn sóng vỗ tới, Chu Đường Tư đã đánh mất khả năng hoạt động.
Không chỉ đơn giản một điểm này, cuộc đời gã đã mất khống chế, chỉ trong thoáng chốc đột nhiên xuất hiện Chu Đường Nho. Đứa con rơi rớt mà gã khinh thường nhất, bây giờ lại có thể đối đầu với gã. Còn có Trịnh Ca, gương mặt kia ngày càng trở nên vặn vẹo. Mới đầu Chu Đường Tư cho rằng Trịnh Ca quá áp lực nhưng sau khi càng khai quật sâu hơn thì gã mới sợ hãi phát hiện, bản tính Trịnh Ca vốn đã như thế.
Sự nghiệp và tình yêu cùng thất bại, "quen biết người chưa hiểu rõ" càng là đòn cảnh tỉnh.
Chu Đường Tư cũng cần một cái phao, "Thẩm Liên" trong nhận thức của gã từng yêu gã đến vậy, bây giờ "đã chết" cũng do gã gieo gió gặt bão.
Thẩm Liên không đoán sai, trí tưởng tượng chính là tra tấn lớn nhất dành cho loại người này.
Dù sao thì Chu Đường Tư cũng đừng hòng sống yên ổn.
Thẩm Liên trở lại bên người Sở Dịch Lan, người đàn ông nhỏ giọng: "Sao đi lâu vậy?"
"Nghe Chu Đường Tư kể giấc mộng của anh ta." Thẩm Liên đáp.
Sắc mặt Sở Dịch Lan lập tức trầm xuống.
Thẩm Liên vỗ về mu bàn tay Sở Dịch Lan: "Chỗ này không phù hợp, trở về nói."
Nếu hôm nay không phải tiệc mừng thọ của Phùng Xuân Thăng, Chu Đường Tư chắc chắn không thể đi một cách bình thường ra ngoài.
Sau khi rời khỏi phòng trà, Sở Dịch Lan không thể đợi được tới lúc về, anh vô cùng để ý lý do Chu Đường Tư đi tìm Thẩm Liên.
Thẩm Liên không có giấu giếm.
Khi Sở Dịch Lan nghe tới đoạn Thẩm Liên chết trong căn phòng trọ, anh chợt dừng bước chân: "Cái gì?"
Thứ bây giờ Sở Dịch Lan để ý nhất không ngoài vấn đề sức khỏe của Thẩm Liên, Chu Đường Tư lấy cớ đến gần cũng thôi đi, thế mà còn dám nói mấy lời xui xẻo này?
"Bớt giận, bớt giận." Thẩm Liên cười khẽ: "Mệnh em dài tới trăm tuổi lận."
Sở Dịch Lan kéo Thẩm Liên vào lòng, lách qua người giúp việc lúng ta lúng túng, không lại nói tiếp đề tài này nữa.
Bình luận