🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 186: 183. Về sau qua lại ít thôi

Trans: Thuỷ Tích

Cuối cùng, người quản lý xua tay chỉ ra ngoài, ý bảo Trịnh Ca mau đi đi.

Rất rõ ràng, thương lượng không thành công.

Trịnh Ca đứng tại chỗ, sắc mặt đỏ lên, sau đó quay đầu đi nổi giận với trợ lý. Cậu trợ lý đã quen rồi, vẫn hết nhìn bên này lại nhìn bên kia, ánh mắt cũng chẳng hề thay đổi. Tiếp đó, Trịnh Ca thấy được Thẩm Liên.

Gương mặt tiều tụy đó lập tức trở nên trắng bệch.

Cho nên mới nói, con người sống trên đời nên hạn chế mất lòng người khác, không chắc được ngày nào đó sẽ vật đổi sao dời.

Nguyên thân cũng từng bị ép tới lụn bại, đè thấp danh dự muốn tìm một lối ra nhưng Chu Đường Tư và Trịnh Ca lại không cho. Thậm chí cũng từng có cảnh tượng thế này, Trịnh Ca đứng giữa được mọi người ca tụng, còn nguyên thân trốn trong bóng râm như con chó rơi xuống nước.

Đến bây giờ Thẩm Liên cũng không biết vì sao mình lại đến thế giới này. Nhưng y vẫn cảm nhận được những thứ nguyên thân từng trải qua: xa lánh, chèn ép, cuối cùng phát bệnh tim đau đớn rời đi thế giới này trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, tất cả đều là sự thật.

Thẩm Liên vừa uống nước vừa thưởng thức sắc mặt của Trịnh Ca. Đợi đến khi đối phương đã dần thẹn quá thành giận mới thản nhiên thu tầm mắt về, trở lại dưới ánh đèn pha tiếp tục quay quảng cáo.

Một màn này đâm sâu vào Trịnh Ca nhưng gã không có đuổi theo như trước mà là xoay người vội vàng tháo chạy.

Khi trước Thẩm Liên là bị người người hô đánh, bây giờ đã hào quang chói mắt, Trịnh Ca không dám.

Bên tai anh ta xuất hiện âm thanh hỗn tạp, nện bước rất nhanh, cậu trợ lý trẻ vừa vội vàng đuổi theo vừa thầm tức giận mắng. Bình thường chẳng phải yếu ớt nhiều bệnh sao? Gọi điện cho sếp Chu không khóc thì chính là cãi vả làm ầm lên, hôm nay nằm viện ngày mai lại muốn chết, chẳng phải bây giờ đã khỏe mạnh rồi sao?

Lao ra cửa chính, gió thổi nghiêng giọt mưa, tạt thẳng lên mặt.

Trịnh Ca mới tỉnh táo lại.

Ánh mắt gã trở nên hốt hoảng, sau đó chẳng hiểu sao lại nhớ tới một ít chuyện cũ.

Gã và "Thẩm Liên" đều ra mắt trong một nhóm nam của chương trình sống còn.

"Thẩm Liên" khi đó là người mà thầy giáo dạy dạy nhảy cùng vài ông chủ yêu thích, thường xuyên cùng đi ăn cơm tụ tập. Đối với Trịnh Ca khi ấy còn là người mới, chẳng có chút tiếng tăm gì chỉ có vô cùng hâm mộ y.

Mà phía dưới sự hâm mộ này sẽ sinh ra bao nhiêu ganh tị, Trịnh Ca không nghĩ quá nhiều.

Nhưng đột nhiên có một ngày, cậu ấm có chỗ dựa lớn nhất trong nhóm có xung đột với "Thẩm Liên". Trong giới giải trí này, sói nhiều thịt ít, nổi tiếng trông thì đơn giản nhưng thật ra cần phải có thời cơ nghịch thiên. Mà thời cơ "Thẩm Liên" sắp cầm tới tay cứ vậy đã vụt mất.

Ngay khoảnh khắc biết được tin này, Trịnh Ca ngoài miệng thì nói thương tiếc nhưng trong lòng lại không kìm được kích động.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...