🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 183: 180. Em tới rước tôi đi

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên đợi tới tối, Sở Trư Mễ mới lắc lư đi từ ngoài vào.

"Bé béo!" Thẩm Liên vớt lấy em mèo: "Chạy đi đâu chơi? Cũng không thèm về nhà luôn."

Sở Trư Mễ đầu tiên là vùng vẫy, đợi thấy rõ là Thẩm Liên mới vô cùng chân chó liếm lòng bàn tay y.

Sở Dịch Lan hừ nhẹ một tiếng, Sở Trư Mễ lập tức không thiên vị bên nào, giương giọng kêu meo meo với anh.

Sở gia im lặng đi khui đồ hộp.

Dì Phân nấu cơm rất hợp khẩu vị Thẩm Liên, cho nên cứ dưỡng như vậy trước.

May là 《Mệnh Định Phong Hoa》 đã quay xong, nếu chưa mà bảo Thẩm Liên ở nhà như vậy mãi sẽ khiến y sốt ruột chết mất.

Cừ Đô đã dần hạ nhiệt độ, phần lớn thời gian Thẩm Liên đều mặc một chiếc áo ngắn tay bên trong, sau đó khoác áo khoác của Sở Dịch Lan ở ngoài. Đó đều là một ít quần áo thường ngày, khoác vào tay áo hơi dài một đoạn, khi gặp gió sẽ gom cổ tay áo lại, rất thoải mái.

Sau vài ngày, Sở Dịch Lan phát hiện Thẩm Liên không phải lấy nhầm, mà là thích mặc quần áo của mình, vì thế anh lại mua thêm vài món nhờ dì Phân giặt sạch rồi treo vào tủ.

Sở Dịch Lan không có nhiều quần áo thường ngày lắm, gần như một năm bốn mùa đều là quần tây áo sơ mi, đủ loại vest đặt may riêng chiếm lĩnh cả một cái tủ lớn. Cho nên ngày hôm sau, khi Thẩm Liên nhìn thấy trong tủ đột nhiên có thêm nhiều kiểu dáng quần áo rộng rãi thoải mái đã không khỏi bật cười.

Sáng nay Sở Trư Mễ có vẻ khá nóng nảy, lởn vởn tới lui trước cửa, đợi dì Phân vừa mở cửa ra, nó đã chạy vọt đi tựa như quả đạn pháo.

Thẩm Liên cho rằng thằng nhóc này lại chạy đi chơi đùa rồi, ăn bữa sáng xong, y nằm trên ghế phơi nắng tắm ánh mặt trời. Không bao lâu sau, dì Phân bưng canh gà tới, y cũng uống hết sạch.

Giữa trưa, sắc trời trở nên âm u.

Dì Phân đi từ trong phòng bếp ra, nhìn ra ngoài: "Chắc trời sắp mưa rồi."

Thẩm Liên lập tức lấy điện thoại ra: 【Anh đang làm gì đó? Có mang dù theo không? Hay em đi rước anh nhé?】

Dù cho không mang theo dù thì Sở Dịch Lan vẫn có thể không dính giọt nước mưa nào trở về. Nhưng khi nhìn thấy tin nhắn này, Sở Dịch Lan lập tức hiểu ý của Thẩm Liên.

【Ừ. Tòa nhà Tinh Nguyệt đường Hồng Hải, chắc năm giờ rưỡi chiều mới kết thúc, em tới rước tôi đi.】

Thẩm Liên: 【Okela.】

Cơm nước xong không đợi Thẩm Liên ngủ trưa, mắt thường đã có thể thấy màn trời bắt đầu tối sầm lại, tiếp đó chính là mưa to như trút nước.

Bên trong tòa nhà Tinh Nguyệt đang tổ chức hội nghị đấu thầu dự án mới, hôm nay Phùng Duyệt Sơn cũng tới. Từ sau hôm uống rượu đó, cậu ta vừa về khách sạn đã nôn ra, cho nên cũng nghỉ ngơi một thời gian ngắn. Nhưng cậu Phùng cảm thấy bản thân vẫn còn được, không giống như sếp Khuông, phải đi bệnh viện truyền nước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...