🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 156: 153. Dễ chơi

Trans: Thuỷ Tích

Thẩm Liên cũng phải lau mồ hôi thay Chu Nguyên Lâm.

Kết quả năm phút đồng hồ sau, Ninh Tư Hàm như không có chuyện gì tiếp một câu: "Ái chà, Nguyên Lâm bảo công ty có việc, không tới được."

Tôn Bỉnh Hách hìn Ninh Tư Hàm với ánh mắt sâu xa, cười nói: "Không còn cách nào, hẳn sẽ còn gặp lại mà."

Ninh Tư Hàm: "..." Lâm à, anh trai giúp được cậu, chỉ nhiêu đó thôi.

Không có gì bất ngờ xảy ra, ít nhất ba tháng sau đó, những nơi Tôn Bỉnh Hách xuất hiện mở rộng ra ngoài năm trăm mét đều không nhìn thấy bóng dáng của Chu Nguyên Lâm.

Điện thoại của Phùng Duyệt Sơn nãy giờ vẫn luôn rung vù vù. Cậu ta uống tới không còn sức lực, mệt mỏi chỉ muốn ngủ, lười xem. Nhưng nếu lấy ra nhìn, cậu Phùng có thể nhìn thấy Chu Nguyên Lâm đang lật gia phả cả dòng họ cậu ta.

Tôn Bỉnh Hách còn vui vẻ hỏi Phùng Duyệt Sơn: "Anh Chu còn nói gì nữa?"

Phùng Duyệt Sơn hồi tưởng lại một lát, sau đó hừ nhẹ: "Dụ tôi nói ra chứ gì? Bảo tôi hại anh em của mình? Đừng hòng."

Sắc mặt Ninh Tư Hàm thật sự là khó diễn tả trong một câu.

Tôn Bỉnh Hách cũng không ép hỏi, dù gì một câu kia cũng đủ rồi.

"Có sao không vậy?" Thẩm Liên nhỏ giọng hỏi Sở Dịch Lan.

Sở Dịch Lan nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Chắc không chết được."

Thẩm Liên: "..."

Phùng Duyệt Sơn lại ôm đệm ngủ, trong mộng là thảm cỏ xanh mênh mông bát ngát, không có nhà cao tầng cao chót vót, cũng không có đèn màu xa hoa hỗn loạn, phương xa nơi trời và đất nối tiếp nhau mọc ra một thân cây, cậu ta ngửi thấy mùi của bùn đất thiên nhiên. Chỗ trống trong đầu Phùng Duyệt Sơn dần thả lỏng, cậu ta chỉ mơ hồ nhớ rõ dường như bản thân đang đợi một người.

Tôn Bỉnh Hách bị Ninh Tư Hàm gọi đi uống rượu, đêm nay không cần quay về đoàn phim, Sở Dịch Lan bảo hắn tùy ý.

Vốn chỉ định uống chút ít thôi nhưng con người trợ lý Tôn, xương cốt toàn thân đều viết "không chịu thua". Lắc xúc xắc thua Ninh Tư Hàm hai lần, nghe tiếng cười của đối phương, lòng thắng thua lập tức trỗi dậy.

Thẩm Liên kể chuyện thú vị khi quay phim cho Sở Dịch Lan nghe. Người trong phòng cũng dần ít đi.

Trần Mộc là khoảng hai giờ sau mới tới. Gần đây khá vội nhưng cậu ta lại vô cùng có tinh thần, chẳng biết tốt hơn khi ở Hi Quang ăn không ngồi rồi bao nhiêu lần.

Cửa phòng đẩy ra, gió lạnh len lỏi tiến vào, thổi tới chóp mũi, Phùng Duyệt Sơn ngửi thấy một mùi hương tựa như nước trà.

Cậu ta hơi mở to mắt.

Động tác đóng cửa của Trần Mộc khựng lại, cậu ta nhạy bén nhận thấy bầu không khí thay đổi.

Còn không phải sao? Ngay cả Tôn Bỉnh Hách và Ninh Tư Hàm ngồi ở một bàn khác chơi xúc xắc uống rượu cũng ném ánh mắt kỳ lạ tới.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...