🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 152: 149. Đây là mệnh lệnh

Trans: Thuỷ Tích

Giây tiếp theo, phía sau chợt bị bóng râm bao phủ, hai vệ sĩ cản đường lui của Trần Yên, chuẩn bị kéo người đi.

"Khoan đã." Thẩm Liên buồn bực lên tiếng.

Y xốc chăn đơn lên, tuy tư thế tựa vào Sở Dịch Lan vẫn vô cùng thân mật lại dựa dẫm nhưng sắc mặt đã điều chỉnh trở lại, không kiên nhẫn nói: "Chẳng phải đã bảo cô đi rồi sao?"

Sắc mặt Trần Yên trắng bệch, môi run rẩy, phun ra một câu: "Cứu tôi..."

Thẩm Liên: "..."

Tuy Sở Dịch Lan tỏa ra hơi thở rất đáng sợ nhưng không đến mức ấy... Được rồi, đến mức.

Thẩm Liên vươn tay khẽ xoa cằm Sở Dịch Lan, làm cho đường cong góc cạnh này đừng sắc bén đến vậy, sau đó từ trong lòng ngực người đàn ông ngồi dậy, giẫm hai chân xuống đất. Sở Dịch Lan thấy thế khom người xuống, xách dép lê dưới giường tới đặt bên chân Thẩm Liên: "Mang vào."

Nghe thấy bên kia hành lang truyền tới tiếng động, Thẩm Liên khẽ vẫy tay về phía bên ngoài nói: "Hai anh đi trước đi, cho cô ấy vào."

Vệ sĩ đẩy Trần Yên vào phòng, tranh thủ trước khi bị người phát hiện vội vàng đóng cửa rời đi.

May quá, Thẩm Liên thầm nghĩ, mình còn chưa tiến hành tới giai đoạn sau. Nếu không bị nhìn thấy gì đó, mặt mũi là chuyện nhỏ nhưng Sở Dịch Lan sẽ rút dao ngay tại nơi này.

Thẩm Liên vỗ cánh tay Sở Dịch Lan ý bảo yên tâm đừng nóng vội. Sau đó, y đi đến trước mặt Trần Yên, nhìn trong chốc lát, không khỏi thở dài: "Sao lại không chịu nghe lời khuyên của người khác?"

"Không, không phải!" Trần Yên cố gắng nuốt nước bọt: "Ban đầu tôi thật sự có ý tưởng khác nhưng bây giờ không phải..." Cô ta sốt ruột giải thích rõ mọi chuyện, vẫn luôn cảm thấy như có một lưỡi dao sắc nhọn vô hình đặt trên cổ: "Minh Lâm bảo tôi nghĩ cách làm xấu anh, mà kế hoạch này là anh ta dạy cho tôi. Thẩm Liên, tôi không muốn làm vậy, giống anh nói đó, danh tiếng của tôi không tệ, cũng có fan, không thể làm vậy với anh..."

"Có nhược điểm trong tay Minh Lâm?" Thẩm Liên ngắt ngang.

Vành mắt Trần Yên ửng hồng: "Ừ."

Minh Lâm...

Bàn tay Sở Dịch Lan đặt trên đầu gối khẽ gõ nhẹ. Anh vốn cho rằng đối phương chỉ là một con rệp cho nên không thèm để ý, ai ngờ người này dám vói tay tới Thẩm Liên rồi.

"Vầy đi, cô đi về nói với Minh Lâm là bên người tôi có nhiều vệ sĩ, không có cơ hội thực hiện." Thẩm Liên nói: "Mà cô cũng thật sự không có cơ hội. Cô bảo đợi tới tiệc đóng máy, cô sẽ nghĩ cách. Số người có thể tới gần tôi không nhiều lắm, Minh Lâm sẽ quý trọng cơ hội, tạm thời không làm gì cô đâu."

Trần Yên im lặng nghe, trong lòng biết rõ Thẩm Liên đang giúp mình.

Người này thản nhiên đến kỳ lạ.

"Thẩm Liên." Trần Yên hít mũi: "Xin lỗi, thật sự rất xin lỗi, tôi đã làm vậy mà anh còn không tức giận..."

"Bởi vì thủ đoạn của cô quá nát." Thẩm Liên nói: "Tôi không có khả năng mắc mưu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...