🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 142: 140. Quả táo ăn ngon không?

Trans: Thuỷ Tích

Tôn Bỉnh Hách nhìn Khuông Thành Hải đã co rụt lại như chim cút, lại nhìn Nhiếp Thịnh đang chuẩn bị từ chức bất cứ lúc nào, hít sâu một hơi, hẳn không thể đùn đẩy lên người Dương Bân và Thẩm Liên đúng không?

Nói đến nói đi, vẫn phải là hắn!

Vẫn phải là hắn!!

Trong cái nhìn chăm chú cố nhịn cười của Khuông Thành Hải và Nhiếp Thịnh, Tôn Bỉnh Hách hít sâu một hơi, trên mặt khó được lộ ra thấy chết không sờn.

"Không hổ là trợ lý Tôn, rất đáng tin." Thẩm Liên nhỏ giọng.

Dương Bân đeo lại mắt kính, nụ cười có thể xưng là ngây ngô khờ khạo: "Đúng vậy!"

Vô nghĩa, đánh lộn thì có thể cùng nhau nhưng vào lúc này phải là bạn chết kệ bạn, mình sống là được.

Cùng lúc đó, Sở Dịch Lan ngồi trong sảnh tiệc xa hoa mờ tối. Một mình anh chiếm một cái sô pha, đã uống một chút rượu, tuy hai trợ lý riêng đều không bên người nhưng việc làm ăn vẫn bàn rất suôn sẻ. Anh tỏa ra hơi thở chớ tới gần, trong đầu thì đang nghĩ giờ này Thẩm Liên đã về hay chưa, có nằm trên giường hay chưa?

Sở Dịch Lan nhìn chằm chằm ly rượu trên bàn, sau đó nhận được điện thoại từ Tôn Bỉnh Hách.

Trợ lý Tôn, đáng tin, Sở gia rất yên tâm.

Sở Dịch Lan bắt máy: "Đưa Thẩm Liên về nhà rồi?"

Tôn Bỉnh Hách: "Chưa..."

"Ừ." Sở Dịch Lan hiểu: "Buổi tiệc bên họ chưa kết thúc."

Tôn Bỉnh Hách do dự khựng lại mấy giây.

Sở Dịch Lan nhíu mày: "Có gì thì cứ nói, từ khi nào cậu cũng trở nên ấp a ấp úng như vậy?"

"Sếp, báo cho anh một chuyện."

"Nói."

Tôn Bỉnh Hách nói rất nhanh: "Em đánh nhau với người ta, là do bên phía Thiên Sùng quá khinh người!"

Thiên Sùng? Sở Dịch Lan châm điếu thuốc, chậm rãi nhả khói ra: "Không sao, nếu là họ trêu chọc cậu trước thì tôi có thể gánh hậu quả."

Lời này chỉ làm Tôn Bỉnh Hách cảm động trong một giây, bởi vì hắn vừa nghĩ tới bão táp phải gánh chịu sau một giây đó là trong lòng chỉ còn thê lương.

"Đợi trở về bảo Dương Bân dạy cho cậu một khóa tư tưởng chính trị." Sở Dịch Lan không để chuyện Tôn Bỉnh Hách đánh nhau trong lòng mà còn nói giỡn: "Mấy năm nay, cậu ấy chín chắn hơn cậu."

"A ha." Có lẽ là nỗi sợ khi bước một bước chính là vực sâu quá lớn, Tôn Bỉnh Hách bắt đầu không còn sợ hãi nữa: "Sếp, đánh nhau là vì Dương Bân đó. Trên đường em đón cậu Thẩm về thì nghe nói anh ấy say rượu cho nên hai đứa em mới cùng đi..."

Sở Dịch Lan từ trên sô pha bật dậy: "Cậu dẫn Thẩm Liên đi đánh nhau?!"

"Sếp, có chút khả năng nào là cậu Thẩm dẫn bọn em không?"

Thẩm Liên: "?" Bán thật hả trợ lý Tôn!

Sở Dịch Lan: "..."

Đừng nói chứ, con mẹ nó đúng là rất có khả năng này!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...