🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 134: 132. Rừng mơ

Trans: Thuỷ Tích

Bên phía Đới Đồng, phân cảnh của Thẩm Liên và Trần Mộc gần như là kết thúc cùng lúc.

Hai người, mỗi người nhận một vai bị giết chết, sau khi phun một ngụm máu, bày một dáng chết ra đã nghe hô một tiếng "Cắt".

Đới Đồng cười khanh khách xách khăn ấm tới. Thẩm Liên mới vừa đứng vững đã bị che mặt, Đới Đồng thân thiết tựa như ba của Thẩm Liên, dùng khăn ấm lau vết máu đạo cụ cho y: "Cảm ơn, cảm ơn. Cậu đợi tin tốt từ tôi, về sau tôi sẽ giới thiệu một bộ phim hay cho cậu."

Thẩm Liên cố gắng kéo khăn mặt xuống: "Được, được, được."

Trần Mộc ra phía sau thay quần áo.

Thẩm Liên đã báo thời gian kết thúc quay chụp cho Sở Dịch Lan, vừa tới giờ, điện thoại từ Sở Dịch Lan đã tới: "Buổi chiều có rảnh không? Đi, tôi dẫn em tới rừng mơ ở ngoại thành đi dạo."

"Tài sản của anh?"

"Của Chu Nguyên Lâm." Sở Dịch Lan nói: "Nghe bảo bánh hoa mơ ở đó là làm tại chỗ, ngon lắm."

Thẩm Liên hảo ngọt, ở nhà cứ quấn lấy dì Phân làm bánh ngọt, đồ ăn ngọt cho y, Sở Dịch Lan đều nhớ rõ trong lòng.

Thẩm Liên thích những lời nói tràn ngập hơi thở cuộc sống này của Sở Dịch Lan, không hề nghĩ ngợi: "Vậy được, em tới tìm anh."

"Đúng rồi, dẫn Trần Mộc theo nữa." Sở Dịch Lan nói: "Nghe Bỉnh Hách nói hôm nay Khuông Thành Hải cũng tới."

Những bữa tiệc họp mặt của họ sẽ không chỉ đơn giản như vậy, nhiều ít đều mang theo nhiệm vụ và lợi ích.

Đợi Trần Mộc đi ra, vừa nhìn đã thấy Thẩm Liên đang chờ trước cửa.

"Anh Thẩm."

"Chiều nay có rảnh không?" Thẩm Liên nói: "Dẫn cậu đi một nơi, giới thiệu vài người cho cậu làm quen."

Thẩm Liên thích Trần Mộc, trừ diễn xuất của người này ra, còn có tính cách của cậu ta nữa. Trần Mộc thiếu một Bá Nhạc, Thẩm Liên sẵn lòng dẫn đường cho cậu ta.

Trần Mộc hiểu được ý của Thẩm Liên, không từ chối: "Được, anh Thẩm."

Ngồi trên xe, Thẩm Liên cười hỏi Trần Mộc: "Tin tôi đến vậy hả? Không sợ tôi bán cậu à?"

Đời trước, Thẩm Liên từng bị lừa gạt như vậy vài lần, nói là giới thiệu tài nguyên và mối quan hệ cho y nhưng tới nơi lại là một đống lão già háo sắc, nếu không vắt hết đầu óc thì sẽ không có cách nào thoát được.

Trần Mộc lắc đầu: "Anh không phải loại người đó."

Đợi đến bãi đậu xe ngầm của Hanh Thái, Thẩm Liên dẫn Trần Mộc lên xe Sở Dịch Lan.

Vừa thấy Sở Dịch Lan, Trần Mộc đã bất giác ngồi thẳng.

Sở Dịch Lan buồn bực, anh đáng sợ đến thế sao?

Sở Dịch Lan nắm tay Thẩm Liên, Thẩm Liên không hề vùng ra, thậm chí ngón cái còn khẽ vuốt ve trên mu bàn tay người đàn ông. Những hành động mờ ám yêu chiều lẫn nhau của hai người họ quá nhiều, Trần Mộc thấy rõ nhưng không hề ngạc nhiên, mà chỉ lịch sự dời mắt đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...