🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 124: 122. Nhớ thật kỹ

Trans: Thuỷ Tích

Sở Dịch Lan cầm áo vest ngoài, Minh Tùng Sam lập tức đứng lên: "Sếp Sở, sao..."

"Mọi người ăn đi." Sở Dịch Lan ngắt ngang, sau đó lập tức rời đi.

Thanh niên vừa tới mời rượu trong mắt hiện lên kinh ngạc, giống như không ngờ mới tới mà Sở Dịch Lan đã đi rồi.

Cửa phòng ăn vừa đóng lại, không ít người đều thở phào nhẹ nhõm.

Minh Tùng Sam cũng vậy nhưng sau đó sắc mặt đột nhiên trở nên khó xem. Mấy năm gần đây, cửa hàng thực phẩm vận hành thường thường, nhà họ Minh cũng sớm suy tàn nhưng ông ta không từ bỏ, lần này mang theo chút tính toán nhờ Sở Dịch Lan đầu tư mà người ta lại làm như không nhìn thấy.

Minh Tùng Sam nhìn về phía thanh niên vừa mời rượu: "Minh Lâm, lần sau chú lại giới thiệu hai đứa làm quen."

Minh Lâm khẽ hít vào một hơi, đè nén cảm xúc cười gật đầu.

Ai muốn ông giới thiệu chứ, đồ vô dụng, Minh Lâm thầm nghĩ. Gã là cháu trai của Minh Tùng Sam, là người ưu tú nhất trong lứa này nhưng vừa đối diện với Sở Dịch Lan, Minh Lâm đã cúi đầu, giấu đi toàn bộ cảm xúc.

Lúc Sở Dịch Lan lái xe như bay về nhà, dì Phân đã nhận được điện thoại đi vào phòng ngủ.

Thẩm Liên vẫn giữ nguyên tư thế quỳ bò, hai tay nắm chăn đặt trên ngực, trông vô cùng đáng sợ.

"Tiểu Liên?" Giọng dì Phân cũng run rẩy theo: "Cháu sao rồi? Dì, dì đi gọi 120, chúng ta đi bệnh viện đi!"

"Chờ đã dì." Giọng Thẩm Liên khàn khàn: "Dì, bên tủ đầu giường có hai lọ thuốc, phiền dì lấy mỗi thứ một viên giúp cháu."

Dì Phân lập tức làm theo.

Thẩm Liên nhận lấy thuốc, chưa đợi dì Phân bưng nước tới đã nhét vào miệng nuốt thẳng xuống.

Rất đắng, nhưng Thẩm Liên lại cảm thấy như chết lặng. Thuốc bắt đầu có hiệu quả, đau đớn nơi lồng ngực dần giảm đi. Thẩm Liên không còn sức lực ngã lại trên giường, tóc đã bị mồ hôi thấm ướt. Y cười với dì Phân: "Cháu không sao rồi."

Vành mắt dì Phân lập tức đỏ lên.

"Sao cháu chưa từng nói?" Môi dì Phân run run: "Tiểu Lan cũng không nói với dì."

"Không nặng lắm." Đầu ngón tay Thẩm Liên rét run, y nhẹ nhàng xoa nắn, nghe dì Phân nói vắt khăn tới cho y lau mặt, không hề nghĩ ngợi lập tức từ chối: "Dì, dì đừng lo mấy thứ này, đợi Dịch Lan về, cháu... Còn có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh ấy."

Thẩm Liên đêm nay đã quá khiếp sợ, đau đớn trên người vẫn có thể chịu đựng được nhưng cảnh trong mơ đó, y chỉ cần hơi nhớ lại thôi đã thấy tim  gan đau như muốn nứt ra.

Giọng Thẩm Liên nhẹ bẫng nhưng thái độ cứng rắn, dì Phân cái hiểu cái không, thấy y thật sự đã đỡ nhiều, tím tái trên môi đã rút đi, sắc mặt không hề trắng bệch nhưng cả người mỏi mệt, dì Phân săn sóc đắp chăn lại cho y.

"Dì Phân." Thẩm Liên thấp giọng: "Dì từng gặp mấy người nhà họ Minh rồi phải không? Nghe Dịch Lan nói, hôm nay ăn cơm với anh ấy là một người cậu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...