🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 51: 050. Là do em tốt số

Trans: Thuỷ Tích

"Cậu Thẩm, sếp đã tới dưới lầu rồi."
Tôn Bỉnh Hách nói một câu, Thẩm Liên lập tức cất điện thoại đi, xoa mái tóc trở nên lộn xộn, chui "oạch" vào trong ổ chăn, nhắm mắt điềm tĩnh nằm yên.

Tôn Bỉnh Hách: "..."

Sở Dịch Lan đẩy cửa đi vào, Tôn Bỉnh Hách lập tức rời khỏi phòng bệnh.

Thứ lỗi cho anh ta có thể mật báo cho Thẩm Liên lại không có cách nào phối hợp với y cả. Thói quen được nuôi dưỡng sau khi trở thành thân tín của Sở Dịch Lan chính là tuyệt đối không nói dối.

Sở Dịch Lan khẽ bước tới trước, đứng bên giường một hồi lâu mới trầm giọng nói: "Giả vờ."

Thẩm Liên không thể chống đỡ được nữa, cười một chút, sau đó mở to mắt.

Ý cười cùng với thần thái phấn chấn làm cho Sở Dịch Lan cảm thấy yên lòng.

Nhưng đúng như lời Tôn Bỉnh Hách nói, Sở Dịch Lan đau lòng là đau lòng nhưng cần tính sổ vẫn phải tính.

Anh đang chuẩn bị nói gì đó, Thẩm Liên đã che miệng bắt đầu ho khan, thanh niên hơi nhíu mày trông rất khó chịu.

Sở Dịch Lan lập tức ấn chuông nơi đầu giường gọi bác sĩ tới.

Lần này không phải giả vờ, Thẩm Liên được nâng nằm cao lên thở oxi.

"Viêm phổi dẫn tới sao?" Sở Dịch Lan hỏi bác sĩ, một bàn tay sờ lên trán Thẩm Liên. Mới một lúc mà trên trán đã ướt dính, anh thuận thế vuốt tóc Thẩm Liên ra sau, bàn tay to đặt ra sau cổ giữ lấy y.

"Vâng." Bác sĩ gật đầu: "Chú ý nghỉ ngơi, uống thuốc đúng giờ."

Trước mắt cũng không có biện pháp tốt hơn. Đợi bác sĩ đi rồi, Thẩm Liên nắm lấy Sở Dịch Lan ngồi xuống bên giường, lại từng chút cọ tới trong lòng anh, mãi đến khi thành công ôm lấy eo người đàn ông mới thôi.

Không được mềm lòng, Sở Dịch Lan tự nói với bản thân.

"Xin lỗi, về sau em sẽ cẩn thận."

Sở Dịch Lan hừ cười, anh còn không hiểu Thẩm Liên sao? Thật sự tới lúc đó, người này còn dám nhảy xuống nữa.

Tôn Bỉnh Hách đứng trước cửa một lát, không nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của cậu Thẩm, biết tạm thời đã an toàn.

Sở Dịch Lan không có cơ hội nổi giận. Buổi trưa Thẩm Liên lại ngủ một giấc, đợi lần này tỉnh lại, y lại đòi tắm rửa. Sở Dịch Lan nói giúp y, Thẩm Liên còn biết xấu hổ từ chối.

"Đừng đừng đừng, lần sau đợi em thơm tho lại cùng nhau tắm uyên ương, hôm nay hôi muốn chết."

Sở Dịch Lan: "..."

Sở Dịch Lan đợi ở cửa, cũng may khoảng mười phút sau Thẩm Liên đã ra tới, cả người nhẹ nhàng khoan khoái.

"Sếp." Tôn Bỉnh Hách gõ cửa tiến vào, sắc mặt không tốt lắm, "Có chút chuyện."

"Em nghỉ đi, tôi sẽ quay lại sớm." Sở Dịch Lan dịu dàng nói, đắp chăn cho Thẩm Liên.

Thẩm Liên không hiểu sao cảm thấy trong lòng rét run, đây là thấy y có thể nhảy nhót cho nên bắt đầu thu sau tính sổ sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...