🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 32: 031. Em cự lại được không sếp?

Trans: Thuỷ Tích

Thứ Thẩm Liên dựa vào chính là sự linh hoạt của cơ thể và ghi nhớ từ cơ bắp.

Y từng có một giấc mộng, tên là tu tiên.
Cho nên sau khi trở thành diễn viên đã được thỏa đam mê một hồi. Bản thân thích lại cộng thêm luyện tập giúp Thẩm Liên dù là phải treo dây cáp hay là diễn cảnh đánh võ cũng có tiếng là lưu loát phóng khoáng, cảnh đẹp ý vui.

Thẩm Liên bày sẵn tư thế nửa quỳ trên bàn, nghe thấy chỉ đạo võ thuật hô "Một, hai, ba, bắt đầu!", lập tức theo đà của dây cáp nhảy lên cao!

Lúc y nghiêng người nhảy lên dứt khoát mạnh mẽ, tóm lấy cổ diễn viên quần chúng từ phía sau, gương mặt âm u ném người ra. Dựa theo kịch bản thì phía trước còn có kẻ địch, Thẩm Liên cầm đao xoay một vòng tại chỗ. Vạt áo nhiều lớp của phi ngư phục tản ra thành một đóa hoa đều đặn cân xứng giữa không trung. Y theo đà đá bay cái bàn, khom người xuống thấp, lấy sống dao đặt trên vai, bàn tay nắm thật chặt chuôi đao làm ra một tư thế tấn công.

Lệ Khoan lại "sống".

Giây tiếp theo, Thẩm Liên lùi nhanh về sau hai bước, né tránh đợt công kích tiếp theo, rồi tạo thành một chữ mã xinh đẹp ở giữa không trung.

Phân cảnh kết thúc.

Chỉ đạo võ thuật há hốc mồm, một, một lần đã qua?!

Hiện trường lặng ngắt như tờ.

Cảnh đánh võ xinh đẹp như vậy, nhìn trên ti vi thôi cũng đã thấy kích thích chứ đừng nói là ngay trước mặt.

Thẩm Liên thu lại cảm xúc, cười hỏi chỉ đạo võ thuật: "Thế nào?"

Chỉ đạo võ thuật không nói gì, mà nhìn về phía Đới Đồng.

Đới Đồng mất mấy giây không nói chuyện, sau đó cười khẽ một tiếng: "Thằng nhóc nhà cậu..."

"Muốn đánh thì đánh." Đới Đồng nói, "Đánh rất đẹp, sẽ có ích cho con đường diễn xuất trong tương lai của cậu."

Thẩm Liên đáp lại một câu "Vâng".

Thẩm Liên đặt đạo cụ xuống, cầm lấy cái ly của mình, kết quả không còn nước. Y đang định đi rót thì chợt nghe thấy một giọng nam hiền hòa, "Thầy Thẩm, để tôi."

Thẩm Liên ngẩng đầu, là một gương mặt xa lạ.

Đối phương cười giải thích: "Tôi là trợ lý mới do Hồ Khải Lam phá tới."

Người này...

Ai không biết còn tưởng là Hồ Khải Lam đưa người trong ban giám đốc công ty tới đấy.

Thẩm Liên: "Anh tên gì?"

"Họ Tôn, Tôn Bỉnh Hách. Bỉnh trong lo liệu, Hách trong hiển hách."

Gương mặt Tôn Bỉnh Hách trắng nõn, ăn mặc vừa người, đi trên đường sẽ có không ít người quay đầu nhìn lại. Tây trang giày da trên người lại mang tới một loại cảm giác thong dong nhàn nhã.

"Anh... Mới vừa họp về à?" Thẩm Liên tò mò.

"Đúng." Tôn Bỉnh Hách nói: "Lát nữa tôi đi thay ra ngay."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...