Chương 3: 002. Em có thể luyện tập thêm
Trans: Thuỷ Tích
Sở Dịch Lan có một chất giọng rất hay, trầm thấp, quyến rũ, giờ phút này lại lộ ra nguy hiểm: "Hả giận thì thế nào? Còn chưa hả giận lại làm sao?"
Ngụ ý, dù thế nào cậu cũng chết chắc rồi.
Thẩm Liên nheo mắt lại, từ xương cụt chợt có từng trận tê dại vọt tới.
Ông trời ơi, bảo ông không biết phải trái, ông còn rất có nghĩa khí. Giọng nói của Sở Dịch Lan làm eo y mềm nhũn ra.
Quả nhiên, người lâu rồi không được ăn thịt, một khi ăn sẽ muốn mạng.
Tầm mắt Sở Dịch Lan khẽ lướt xuống thấp, không khỏi dừng trên xương quai xanh trắng nõn của Thẩm Liên, rất đẹp nhưng hơi gầy.
Thẩm Liên cười: "Nếu Sở gia hả giận rồi thì xin hãy nương tay tha cho em một lần. Còn chưa hả giận, có thể lại tạt thêm một ly nữa."
Ai ngờ lời này lại khiến người đàn ông nổi giận. Sở Dịch Lan khom lưng nắm lấy cằm Thẩm Liên, ghé sát vào thêm chút: "Nương tay? Cậu nhìn xem vết sẹo trên mặt tôi này, cảm thấy tôi sẽ nương tay với cậu à?"
"Sẹo thì sao?" Thẩm Liên nói rồi không khỏi vươn tay, xem chừng là muốn chạm vào nó.
Ánh mắt Sở Dịch Lan chợt tối lại, anh bắt lấy cổ tay Thẩm Liên: "Muốn chết à?"
"Có sẹo hay không, cũng đẹp." Thẩm Liên phát ra từ tận đáy lòng.
Y cũng ghé sát vào hơn. Lúc này, mặt hai người gần như là đối diện nhau, chóp mũi chỉ cách nửa ngón tay, ngay cả tiếng hít thở của nhau cũng đều rõ ràng.
Mùi rượu nồng nặc hòa với mùi gỗ trầm hương.
Đúng là gu của mình, Thẩm Liên khẳng định.
Cái mùi hương giống đực ập thẳng vào mặt khiến người ta mê muội này, Trịnh Ca đúng là không biết nhìn hàng mới có thể chê.
Đáy mắt Sở Dịch Lan hiện lên lạnh lẽo, đẩy Thẩm Liên ra.
Thẩm Liên rất thông cảm cho hành động này. Bởi đâu ai biết Thẩm Liên đã đổi thành một người khác, mà trong mắt Sở Dịch Lan thì y chính là đầu sỏ hại anh bị hủy gương mặt.
"Qua ngày mai, tên của cậu sẽ hoàn toàn biến mất khỏi giới giải trí, chuẩn bị tiền bồi thường hợp đồng chưa?" Sở Dịch Lan không ngại để lộ mục đích của mình, anh chính là muốn đuổi tận giết tuyệt.
Nào ngờ Thẩm Liên lại bình thản: "Chưa chuẩn bị. Cho nên em rất mong Sở gia sẽ thương xót em."
"Sao phải thương xót?"
"Chuyện đêm đó trong nhà gỗ, thật sự không phải do em làm."
Thẩm Liên không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào liên quan tới chuyện này trong ký ức của nguyên chủ cả, điều đó cho thấy có điều khác thường. Lúc chủ cũ tỉnh lại thì đã ở bệnh viện, có thể thấy trong toàn bộ quá trình này hắn rất có khả năng vẫn luôn trong trạng thái hôn mê.
"Cậu giả vờ gì chứ?" Người đàn ông vừa rồi trả lời câu hỏi của Thẩm Liên không nhịn được.
Hắn là bạn của Sở Dịch Lan, tên Phùng Duyệt Sơn.
Bình luận