Chương 116: Ngoại truyện 21. Thanh mai và thiên giáng*
【Thanh mai yyds*!】
(*) Thiên giáng (天降): Thể loại mà hai nhân vật chính tình cờ gặp gỡ rồi yêu nhau, ngược lại với thể loại "thanh mai trúc mã."
(*) YYDS: Chữ viết tắt của tiếng Trung (永远的神) có nghĩa là "mãi mãi là Thần." Là tính từ để chỉ một cá nhân, một sự vật ưu tú, xuất chúng.
***
Từ lần đầu tiên sau khi tham gia một vài cuộc thi vẽ tranh thiếu nhi, Bùi Dục Kỳ đã tích cực tham gia các cuộc thi vẽ tranh các cấp trên cả nước.
Nhưng bởi vì bố mẹ nổi tiếng, con cái khó tránh khỏi chuyện bị so sánh một phen, hơn nữa với hiệu ứng người nổi tiếng sau độ hot của chương trình tạp kỹ dành cho bố mẹ và bé con, dường như ba chữ Bùi Dục Kỳ này không ai là không biết, dù cho Bùi Ôn Du và Tiết Huệ Vũ cố ý che giấu mọi tin tức cá nhân về cậu, nhưng từ nhỏ Bùi Dục Kỳ vẫn nhận được cái loại đãi ngộ tốt, chỉ cần chính cậu gửi bản thảo tất nhiên sẽ giành được giải thưởng hoặc được đăng báo.
Dù rất tự tin vào thực lực của bản thân, nhưng Bùi Dục Kỳ không muốn người khác nghĩ rằng mình đoạt giải vì danh tiếng của bố mẹ thay vì thực lực của bản thân, cho nên vì để xé bỏ nhãn mác của bố mẹ, sau khi lên cấp hai Bùi Dục Kỳ đã lặng lẽ đặt cho mình hơn chục bút danh khác nhau, để tránh mọi người gắn liền cậu với danh tiếng của bố mẹ.
Cậu cũng ghi nhớ những gì mẹ đã dạy khi còn là một đứa trẻ, cố gắng trở thành một học bá nhỏ.
Bởi vì người thầy đầu tiên của cậu, chính là mẹ cậu!
Khi lấy nhiều loại bút danh khác nhau, năm mười lăm tuổi, Bùi Dục Kỳ đã giành được giải nhất của cuộc triển lãm quốc tế thường niên với bức tranh sơn dầu có tựa đề là《Cô Gái Múa Ba Lê》, sau đó là《Bạch Miêu》,《Long Đằng Tứ Hải》...... Tuổi còn trẻ nhưng cậu đã đạt thành tích xuất sắc trong nhiều cuộc thi triển lãm quốc tế, đạt được vô số giải thưởng.
Lúc mọi người đều đồn đoán và bàn luận về vị họa sĩ mới này suốt hai năm trời, Bùi Dục Kỳ cuối cùng đã tiết lộ rằng cậu ấy chính là con trai của Bùi Ôn Du và Tiết Huệ Vũ vào năm mười bảy tuổi.
Lúc này, mọi người mới đột nhiên hiểu ra, hóa ra bức tranh《Cô Gái Múa Ba Lê》chính là người mẹ Tiết Huệ Vũ của cậu.
Khi Bùi Dục Kỳ hai mươi ba tuổi, đã giành được giải thưởng tới mỏi tay. Sau khi học ở nước ngoài trở về, cậu thuê một phòng trưng bày nghệ thuật nhỏ ở thành phố Thượng Thủy, bắt đầu chuẩn bị triển lãm tranh theo chủ đề của riêng mình.
Triển lãm tranh có tổng cộng hơn một trăm tác phẩm, còn có một sự kiện bất ngờ nho nhỏ là vé vào cửa có thẻ cào, những người trúng thưởng có thể nhận được một tác phẩm của cậu.
Trong lúc chuẩn bị triển lãm tranh, biết được rằng vũ đoàn ba lê của mẹ cũng đang tiến hành tập luyện và đang khua chiêng gõ trống diễn tập biểu diễn gần đây, thân là con trai nên Bùi Dục Kỳ đương nhiên muốn đến cổ vũ.
Bình luận