Chương 115: Ngoại truyện 20. Bé con trưởng thành
【Bánh răng của số phận rốt cuộc vẫn đến.】
***
Cứ như vậy, Bùi Ôn Du và Tiết Huệ Vũ cùng với một chú mèo trắng nhỏ đi cùng Bùi Dục Kỳ lên tiểu học, cấp hai rồi cấp ba.
Bọn họ vẫn luôn ở căn biệt thự trong tiểu khu, sau khi Thôi Thiến Thiến chuyển nhà, Tiết Huệ Vũ vẫn giữ liên lạc với mẹ Thôi Thiến Thiến trên WeChat.
Nghe nói Thôi Thiến Thiến muốn làm bác sĩ thú y, cho nên đã giấu diếm họ điền nguyện vọng một là ngành bác sĩ thú y, trong đó cũng điền một vài trường đại học của thành phố Thượng Thủy.
Mẹ Thôi Thiến Thiến ban đầu nghĩ rằng nếu con mình thật sự được nhận vào trường đại học ở thành phố Thượng Thủy, may mắn trùng hợp học cùng trường đại học hoặc là cùng nội thành đại học với Bùi Dục Kỳ, hy vọng Bùi Dục Kỳ có thể giúp đỡ chiếu cố Thôi Thiến Thiến nhà cô ấy.
Tiết Huệ Vũ uyển chuyển nói, Bùi Dục Kỳ đã ra nước ngoài rồi. Nhưng mẹ Thôi Thiến Thiến có thể yên tâm, cô có thể hỗ trợ chiếu cố Thôi Thiến Thiến.
Sau khi thi đại học, Bùi Dục Kỳ liền ra nước ngoài du học đào tạo chuyên sâu ngành mỹ thuật.
Nhìn thấy con trai thuận lợi lên máy bay, hốc mắt Tiết Huệ Vũ hơi nóng lên, nhớ tới hồi cậu vẫn còn là bé con ba tuổi rưỡi non nớt tri kỷ, chớp mắt một cái đã lớn như vậy rồi, dáng vẻ đẹp trai anh tuấn hiểu chuyện, khiến cô thật sự hài lòng và hạnh phúc.
Mà đây còn là lần đầu tiên con trai tự mình đi đến một nơi xa như vậy, Tiết Huệ Vũ thật lòng cầu nguyện, con có thể đạt được ước mơ mà mình vẫn hằng theo đuổi.
Tiết Huệ Vũ vẫn múa ba lê đến năm bốn mươi lăm tuổi mới chính thức tuyên bố giải nghệ, cũng chuẩn bị kỹ lưỡng một buổi biểu diễn chia tay.
Từ lúc năm tuổi học ba lê đến nay, cô chưa từng vứt bỏ ước mơ của chính mình. Thân là người múa chính trẻ tuổi nhất trong nước, cô đạt đến đỉnh cao ngành ba lê, đã bước lên sân khấu Xuân Vãn biểu diễn, có được một cuộc đời hào quang và hoa lệ.
Cô đã có thâm niên 30 năm trong nghề và đã mang đến cho khán giả vô số tác phẩm múa tuyệt vời, nhiều lần dẫn dắt đội tham gia các cuộc thi nước ngoài, dẫn dắt kịch múa trong nước lần lượt quảng bá ra nước ngoài, trở thành cầu nối để cho thế giới hiểu hơn về văn hóa Trung Quốc.
Ngay cả buổi biểu diễn chia tay cuối cùng, tưởng nhớ những tác phẩm của quá khứ, cũng mang đến cho khán giả sự xúc động vô bờ bến. Thậm chí sau khi cô giải nghệ, vẫn có một bộ phim tài liệu chuyên môn nói về cô.
Cô mặc một chiếc váy ba lê màu trắng, gấu váy điểm xuyết những chiếc lông vũ, đội một chiếc mũ lông vũ màu trắng trên đầu, dùng bộ váy mà Bùi Ôn Du tặng cô, lần lượt múa những vũ đạo đã từng dự thi lúc ấy.
Vì tuổi tác và thể lực không còn tốt nữa, Tiết Huệ Vũ đã an phận rời xa sân khấu, kết thúc sự nghiệp của mình, nhưng Tiết Huệ Vũ không bao giờ có thể từ bỏ tình yêu của mình với múa ba lê.
Bình luận