Chương 114: Ngoại truyện 19. Tạm biệt bé con
【Sau khi lớn lên chúng ta sẽ gặp lại nhau!】
***
“Mặc áo phông đen, là anh ấy, anh Tùy Phong!”
Nhìn thấy bạn trai quen qua mạng xuất hiện ở nơi đã chỉ định, Thôi Thiến Thiến mặc một chiếc đầm nhỏ xinh, mang một chiếc túi đeo vai, tết bím tóc tươi mới lập tức hưng phấn nhảy nhót chạy qua, liền bị Bùi Dục Kỳ nắm dây túi kéo lại như một con gà con.
Bùi Dục Kỳ lề mà lề mề cùng Thôi Thiến Thiến đi qua.
“Xin chào anh Tùy Phong, em là Thiến Thiến. Đây là bạn tốt của em, cậu ấy không yên tâm nên chúng em cùng nhau đến.”
Rõ ràng hẹn em gái học sinh, nhưng không ngờ gặp ở ngoài lại còn có thêm một tên con trai, người thanh niên có tên trên mạng là Tùy Phong sững sờ một lát, hiển nhiên cũng không ngờ mọi chuyện lại phát triển như thế này.
Nhưng nhìn thấy cô học sinh thanh tú đáng yêu trước mặt, mắt hạnh ngập nước không hề phòng bị tràn đầy tin tưởng vào mình, Tùy Phong nhẫn nhịn sự chán nản khi chẳng hiểu ra sao lại nhiều thêm một người, nở một nụ cười ôn hòa dịu dàng: “Dù gì thì chúng ta cũng gặp nhau lần đầu, bạn em không yên tâm là chuyện bình thường.”
Đây không phải là lần đầu tiên Tùy Phòng gặp mặt các cô gái vị thành niên ngoài đời.
Con gái vị thành niên là dễ kiểm soát nhất, tuổi đọc sách ngây thơ như thế này, tặng chút quà nhỏ đã có thể dễ dàng hẹn nàng đi khách sạn mở phòng rồi.
Dù bây giờ nhiều thêm một viên đá ngáng đường, nhưng Tùy Phong am hiểu việc câu cá trường kỳ nên vẫn chủ động mỉm cười với Bùi Dục Kỳ trước tiên: “Xin chào, tôi là Tùy Phong. Yên tâm, tôi không phải người xấu, quen với Thiến Thiến trên mạng. “
“Tôi là Thất Thất.” Bùi Dục Kỳ lạnh nhạt gật đầu, báo một cái tên giả trên mạng.
“Các em có đề cử hoặc có nhà hàng nào muốn đi không? Tôi mời các em ăn cơm.”
Tùy Phong quyết định dùng đồ ăn ngon giảm lòng phòng bị của bọn họ trước.
“Tôi biết một nhà hàng không tồi.” Bùi Dục Kỳ chủ động dẫn đường nói, “Ở ngay gần đây.”
Cả ba đến nhà hàng trực tiếp ngồi vào phòng riêng, còn chưa đợi Tùy Phong mở miệng, Bùi Dục Kỳ đã trực tiếp cầm thực đơn lên nói: “Tôi biết món nào ngon, chi bằng để tôi gọi món.”
Thôi Thiến Thiến gật đầu, tin tưởng nói: “Anh Tùy Phong, để cậu ấy gọi món đi, cậu ấy rất rành nhà hàng này ~”
Tùy Phong không nghi ngờ gì, vô cùng hảo sảng tùy ý nói: “Được ~ Các em muốn ăn gì, tùy tiện gọi món đi.”
Khóe miệng nở một nụ cười nhẹ, Bùi Dục Kỳ hoàn thành việc gọi món một cách trôi chảy.
“Tất cả các món đều không bỏ cà rốt, cảm ơn. Cô ấy không ăn cà rốt.”
“Nước uống thì nước cam là được, cậu ấy thích nước cam.”
Nhìn thấy tất cả những người phục vụ đang vây quanh đối phương, Tùy Phong đột nhiên từ chủ thành khách: “……”
Bình luận