Chương 113: Ngoại truyện 18. Bé con học Trung học
【Rũ mắt nhìn thấy cô bé vờ ngoan ngoãn, ánh mắt Bùi Dục Kỳ mềm mại.】
***
Người ta thường nói con trai giống mẹ, nhưng khi Bùi Dục Kỳ càng lớn, Tiết Huệ Vũ phát hiện dáng vẻ của cậu nhóc ngày càng giống Bùi Ôn Du. Môi hồng răng trắng, mi thanh mục tú, giống như một phiên bản sao chép của Bùi Ôn Du thời thơ ấu.
Dần dần, vóc dáng Bùi Dục Kỳ ngày càng cao, chân cũng càng dài, quả thực là thừa hưởng tất cả ưu điểm và gen di truyền của Bùi Ôn Du và Tiết Huệ Vũ, mới năm hai trung học đã cao một mét bảy lăm, trở thành một thiếu niên cao ráo đẹp trai.
Không giống như những đứa trẻ có thời kỳ nổi loạn vào những năm cấp hai, Bùi Dục Kỳ từ nhỏ đến lớn trí tuệ hơn người, ngoại trừ năm lớp năm vì đánh nhau mà phải mời phụ huynh ra, luôn là một học sinh ba tốt với điểm số xuất sắc, đang làm lớp trưởng, cán sự học tập, cũng đã từng làm đại diện của lớp mỹ thuật, giành được các giải thưởng và học bổng đến mỏi tay, quả thực là “con nhà người ta” trong miệng của những phụ huynh khác.
Mẹ của Thôi Thiến Thiến mỗi khi có điểm thi đều giận đến mức gần như nôn ra máu, cô ấy mỗi ngày đều rên rỉ rằng con gái của mình nếu bằng một nửa con trai nhà người ta thì quá tốt rồi. Mới cấp hai đã đến thời kỳ phản loạn, mỗi ngày đều điên cuồng đu idol rồi chơi game, nói con bé hai câu nó đã cãi lại, quả thực tức muốn chết luôn rồi.
Có thể thấy Bùi Dục Kỳ thật là ngoan đến không tưởng tượng nổi, ngay cả yêu sớm cũng không có……
Nhìn con ngày càng khác xa khỏi nội dung của cuốn tiểu thuyết gốc, tảng đá lớn mà Tiết Huệ Vũ vẫn luôn giữ trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Thật ra khi học tiểu học, Tiết Huệ Vũ cũng từng lo lắng, Bùi Dục Kỳ vẫn luôn duy trì thành tích học tập xuất sắc có phải học rất vất vả hay không…… Dù sao thì con mình muốn làm họa sĩ mà, thành tích học tập không cần phải quá tốt……
Mãi đến khi cô thấy mỗi ngày con trai về nhà làm xong bài tập đều vui tươi hớn hở chơi với mèo, xem phim hoạt hình và chăm chú vẽ tranh, khi đó cô mới nhận ra, có một vài người có thành tích học tập rất tốt không phải vì họ cần cù thức khuya dậy sớm học hành, mà đơn giản chỉ vì…… Người ấy chính là thiên tài mà thôi.
Tiết Huệ Vũ mới hốt hoảng nghĩ rằng trong tiểu thuyết gốc, nhân cách phụ của Bùi Dục Kỳ là một thiên tài trong số vạn người.
Vậy nên…… Bé con nhà mình, chỉ tùy tiện học tập cũng có thể đạt điểm tuyệt đối có phải là thiên tài không nhỉ?
Mỗi lần Tiết Huệ Vũ họp phụ huynh lập tức bị những bà mẹ khác vây quanh hỏi dạy con như thế nào, mua sách phụ đạo gì cho con, đăng ký lớp học thêm nào, cho con ăn thức ăn dinh dưỡng gì: “……”
Chẳng trách lúc họp phụ huynh ở trường mẫu giáo cô nói khi con được ba tuổi rưỡi cô đã mua một hình dạy vỡ lòng có âm thanh, để cho con học phụ âm và nguyên âm, liền bị tập thể các mẹ không dám tin mà lắc lắc đầu, nói sao có thể cho một đứa trẻ ba tuổi rưỡi học đánh vần được chứ? Đó chỉ được học trong các lớp lớn hơn hoặc thậm chí phải học ở trường tiểu học. Trẻ con ba tuổi rưỡi giỏi nhất chắc là người lớn nói một câu, bọn trẻ sẽ học theo một câu, sao có thể hiểu nổi cách đánh vần.
Bình luận