🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 112: Ngoại truyện 17. Bé con và tiểu thanh mai

【Bảo vệ tiểu thanh mai của bé con ~】

***

Thôi Thiến Thiến vẫn luôn là một cô bé nhân duyên rất tốt trong lớp.

Nhưng sau khi lên lớp ba thay đổi chỗ ngồi, một người bạn nam chuyển đến bàn sau của Thôi Thiến Thiến chẳng hiểu sao bắt đầu bắt nạt cô bé, trêu chọc cô bé.

Lúc đầu, là kéo bím tóc của Thôi Thiến Thiến trong giờ học hoặc trong giờ nghỉ trưa……

Thôi Thiến Thiến bị cậu ta kéo tới phiền, nhiều lần giận dữ bừng bừng hỏi cậu, có thể ngừng kéo bím tóc của cô bé không, bản thân dù sao cũng trêu chọc cô bạn, cậu bạn nam đó liền cười hi hi nói giỡn chơi thôi.

Sau đó, càng táo tợn hơn là đặt con bọ chết mà cô bé sợ nhất lên bàn học, dọa Thôi Thiến Thiến bật khóc. Sau đó, thấy Thôi Thiến Thiến không còn thắt bím nữa mà quấn búi tóc, cậu ta liền ném cục giấy vào đầu Thôi Thiến Thiến.

Tuy nhiên, cậu ta vừa dùng cục giấy ném Thôi Thiến Thiến đang ngủ trưa một cái, phía sau đầu của cậu ta cũng bị một thứ tương tự đập vào.

Sau gáy sau đột nhiên đau nhức, Vương Hạo nhìn thấy một cục tẩy rơi xuống đất.

Cậu ta kinh ngạc quay đầu lại, Bùi Dục Kỳ ngồi ở chiếc bàn chéo phía sau lưng mặt không cảm xúc cúi xuống, nhặt cục tẩy trên mặt đất lên: “Ngại quá, trượt tay……”

Tôi tin mới lạ?!

Quả nhiên mình vừa mới vò một cục giấy, sau gáy lại bị cục tẩy đập vào.

“Sao cậu lại đập tôi!” Lần này, Vương Hạo tức giận hừng hực đứng lên, khí thế hùng hổ đập lên bàn của Bùi Dục Kỳ, cái đập này đánh thức Thôi Thiến Thiến đang ngủ trưa.

Bùi Dục Kỳ nhướng mi, người trong lớp vẫn luôn hiền lành và tốt tính lúc này lạnh lùng hỏi: “Tại sao lúc nào cậu cũng bắt nạt Thôi Thiến Thiến?”

Vương Hạo đỏ mặt tía tai đáp: “Cậu quan tâm làm gì! Tôi vui!”

“Vậy thì cậu quan tâm tôi làm gì? Tôi cũng vui.” Bùi Dục Kỳ đáp trả lại nguyên mẫu, giọng điệu xen lẫn sự tức giận nhàn nhạt và một sự cương quyết không cho phép giải bày, “Trong bốn ngày qua, cậu đã bắt nạt Thôi Thiến Thiến tổng cộng sáu lần. Tôi không biết tại sao cậu lại bắt nạt Thôi Thiến Thiến, nhưng bây giờ tôi đã quyết định không thể nhẫn nhịn nữa!”

Bùi Dục Kỳ kéo Thôi Thiến Thiến vẫn còn lơ tơ mơ, không cho giải thích nói: “Chúng tôi đi báo cáo với thầy Đường, nói chuyện cậu bắt nạt Thôi Thiến Thiến với thầy Đường, để thầy Đường giúp chúng tôi trả lại công bằng.”

Thầy Đường trong miệng Bùi Dục Kỳ chính là giáo viên chủ nhiệm của bọn họ.

Vương Hạo không ngờ vì một chuyện vặt vãnh như vậy mà Bùi Dục Kỳ muốn méc thầy chủ nhiệm. Cậu ta hoảng sợ ngay lập tức bước tới trước mặt họ, vội vàng nói: “Cậu đừng hiểu lầm, tôi không bắt nạt Thôi Thiến Thiến……”

“Cậu còn nói không có, tôi đã nhìn thấy hết rồi. Lần trước cậu để một con bọ chết dọa Thôi Thiến Thiến bật khóc…… Tôi chính là nhân chứng!” Trước đó Bùi Dục Kỳ đã muốn nói với giáo viên, nhưng Thôi Thiến Thiến cứ luôn nói bỏ đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...