Chương 85: . Hạnh phúc
【Anh thề anh thật sự không biết đó là một căn phòng lớn với chủ đề như vậy……】
***
Trong sân khấu kịch ở lâu đài, Bùi Dục Kỳ cuối cùng cũng gặp được những công chúa mà mình hằng ước ao.
Công chúa Bạch Tuyết, cô bé Lọ Lem, Nữ hoàng băng giá…… Thậm chí còn có hoàng tử và hoàng hậu độc ác.
Nhưng nhìn trái nhìn phải không thấy Nàng tiên cá đâu, nàng gả cho hoàng tử, cũng đã trở thành hoàng hậu, vì sao không sống trong lâu đài chứ.
Chẳng lẽ nàng tiên cá bé nhỏ không sống trong lâu đài với hoàng tử yêu dấu của mình sao?
Lo lắng có phải mình đã nhớ lầm hay không, sau khi mẹ đi vệ sinh, Bùi Dục Kỳ không kìm được mà hỏi bố.
Sau đó —— Tiết Huệ Vũ vừa ra khỏi nhà vệ sinh có thế nào cũng không ngờ tới……
“Hu hu hu hu hu…… Mẹ gạt con…… Nàng tiên cá không hề sống…… Hu hu hu nàng tiên cá đã biến thành bọt biển tan biến rồi…… Hu hu hu……”
Bùi Dục Kỳ cảm thấy bầu trời nhỏ của mình đã sụp đổ!
Bé gào khóc, khóc vô cùng thương tâm. Bé thích nhất là câu chuyện cổ tích《Nàng Tiên Cá》.
Mẹ nói rằng sau khi nàng tiên cá được hoàng tử nhận ra, hai người ngay lập tức sống hạnh phúc bên nhau, nhưng đến phút cuối hoàng tử vẫn không nhận ra nàng tiên cá…… Mẹ là một kẻ đại lừa đảo…… Hu hu hu……
Những giọt nước mắt lớn lăn dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn của bé con, bé con ồn ào cáu kỉnh không muốn nắm tay mẹ nữa.
Tiết Huệ Vũ oán trách trừng mắt nhìn Bùi Ôn Du, nhấc tay thề nói: “Bố con chưa xem được kết cục…… Nàng tiên cá thật sự ở bên hoàng tử. Nếu con không tin mẹ, sau khi về nhà chúng ta cùng xem phim hoạt hình, trong hoạt hình là kết thúc như thế. “
Bùi Ôn Du không ngờ mọi chuyện phát triển theo cách này, lập tức phụ họa nói: “Quả thực là bố chưa xem hết, bố cũng chưa từng xem hoạt hình…… Sau này chúng ta về nhà cùng nhau xem hoạt hình…… Nàng tiên cá sao có thể không ở bên hoàng tử được chứ, hoàng tử thích nhất là nàng tiên cá……”
Vì dỗ bé con, Tiết Huệ Vũ không nói nhiều lập tức mua một cây kem hai màu.
Nhìn thấy món kem yêu thích nhất của mình, bé con một tay cầm bóng bay một tay cầm kem, rốt cục ngượng ngùng xoắn xít nén nước mắt.
“Thật chứ?” Cái miệng nhỏ nhắn của bé không ngừng liếm kem, lập tức buộc bóng bay trên chiếc túi nhỏ của mình, đưa tay kéo tay mẹ, nước mắt lưng tròng nói: “Mẹ…… Cũng đừng tan biến……”
“Mẹ sẽ không tan biến.” Tiết Huệ Vũ dịu dàng xoa đầu bé, lại nghe Bùi Dục Kỳ nhấn mạnh nói: “Mẹ phải ở cùng với bố……”
“Ừ, mẹ sẽ ở cùng với bố.”
Đặt tay mẹ vào bàn tay to lớn của bố, sau khi nhận được sự bảo đảm, Bùi Dục Kỳ ăn kem một cách mãn nguyện, quét sạch vẻ mặt khóc lóc ban nãy.
Bình luận