Chương 66: . Bé con đi học
【Bé con vui vẻ đến trường và mẹ nhọc một tấm lòng mẹ già ~】
***
Từ khi sống lại đến nay, bé con lần đầu tiên phải rời xa mình tự lập đi đến một nơi xa lạ, Tiết Huệ Vũ cực kỳ không yên tâm.
Nhưng Bùi Ôn Du nói rất đúng, trước khi chính thức nhập học, quả thực cần để Bùi Dục Kỳ thử thích ứng với bầu không khí của trường học bằng lớp gửi hè trước, hy vọng rằng những lớp học tự chọn mà Bùi Dục Kỳ hứng thú có thể làm cho Bùi Dục Kỳ sinh ra một chút yêu thích đối với trường học.
Mặc dù nói như vậy, nhưng dọc đường đi nhìn thấy anh bạn nhỏ dù không khóc không ồn ào, nhưng ánh mắt đỏ hoe vì tủi thân, đầu nhỏ cúi xuống rúc chặt vào trong lồng ngực cô giống như một chú mèo nhỏ, khiến Tiết Huệ Vũ mềm lòng đến mức rối tinh rối mù, nếu không phải vì cô thiếu thời gian phải nhanh chóng gia nhập vũ đoàn để tăng giá trị hồi sinh, thì thật sự hận không thể nói với Bùi Ôn Du rằng, con không muốn đi học như thế…… Hay là đi học trễ một chút cũng được……
Không đợi cô đấu tranh tư tưởng xong, thì đã tới nhà trẻ rồi.
Bùi Ôn Du xuống xe trước.
Bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên Bùi Dục Kỳ đi học, như đã hứa trước đây anh đặc biệt dành ra thời gian cùng nhau đưa con đến trường.
Bùi Dục Kỳ thấy vẻ mặt của bố mỉm cười nhìn mình, bày ra dáng vẻ nếu bé không xuống xe thì bố sẽ chống gậy đứng đợi ở đó thật lâu, còn mẹ hoàn toàn không bị bé bán thảm mà dao động, chỉ có thể thảm thiết "oai oái" một tiếng rồi xuống xe.
Sau khi Bùi Dục Kỳ xuống xe, Tiết Huệ Vũ nắm lấy bàn tay bé nhỏ của bé đi theo sau Bùi Ôn Du.
Đầu tiên ba người cùng nhau gặp mặt chủ nhiệm lớp, sau đó tâm sự một chút về tình trạng hiện nay của bé con, thêm WeChat của chủ nhiệm lớp, đưa mắt nhìn theo bé con được chủ nhiệm lớp dẫn đi.
Mặc dù lúc Bùi Dục Kỳ được dẫn đi hiểu chuyện không khóc, nhưng đi một bước ngoảnh đầu ba lần nhìn Tiết Huệ Vũ với đôi mắt ngấn lệ.
Sau khi Bùi Dục Kỳ được cô giáo dẫn đến phòng học, Tiết Huệ Vũ vẫn chưa yên tâm mà nhìn trộm qua cửa một lúc lâu, nhìn dáng vẻ sợ sệt rụt rè sợ giao tiếp của con khi vừa đến lớp mới, nước mắt đã đảo quanh trong hốc mắt.
Cô đỏ cả mắt nghẹn ngào nói: "Bùi tiên sinh, khi lần đầu tiên anh đưa Dục Kỳ đến trường, Dục Kỳ cũng không khóc không ầm ĩ như vậy sao?"
"Không giống, lúc đó Dục Kỳ im lặng không có phản ứng gì cả, đắm chìm trong thế giới nhỏ của mình." Bùi Ôn Du nhớ lại cảnh tượng lúc ấy, nhẹ nhàng nói, "Mãi đến khi nảy sinh phản kháng với chuyện đến trường, mới xuất hiện hành vi khóc lóc và tự làm hại bản thân."
Trái tim mẹ già của Tiết Huệ Vũ ngay lập tức xoắn lại thành một nắm, chỉ sợ bé con nhà mình ở trường học lại bị bắt nạt. Cho nên trong lòng bất ổn một ngày, tập múa cũng chẳng có cách nào chuyên tâm tập, còn chưa đến thời gian tan học mà đã hấp ta hấp tấp chạy đến……
Bình luận