🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 61: . Thiên phú của bé con

【Bé con yêu thích vẽ tranh!】

***

Gần đây, bé con yêu thích vẽ tranh!

Đương nhiên, Bùi Dục Kỳ chưa từng học vẽ tranh chính thống, trên tập vẽ tranh đều là những nét nguệch ngoạc Tiết Huệ Vũ xem không hiểu, nhưng dù sao cũng là hứng thú sở thích duy nhất của bé con, cho nên vì cổ vũ năng lực của bé con, Tiết Huệ Vũ vẫn che giấu lương tâm khen "Bé con thật là lợi hại!", "Bé con sau này sẽ thành họa sĩ lớn đó ~", "Năng lực tô màu của cục cưng thật sự quá tuyệt luôn!".

Tự tin vẽ tranh của em bé nháy mắt đạt MAX! Mỗi ngày đều vẽ một bức, đưa cho mẹ chấm điểm cứ như hiến bảo vật.

Mãi đến khi Tiết Huệ Vũ nhận nhầm tác phẩm con ong nhỏ đắc ý của em bé thành một con ruồi đầu to, cục cưng liền hờn dỗi với cô nửa ngày……qwq

Vì để dỗ bé con vui vẻ, cô dùng đủ các loại ôm ấp hôn hít bế cao cao. Thật vất vả mới dỗ được cục cưng, ai ngờ, Bùi Ôn Du chống gậy đi tới.

"Wow, cục cưng của chúng ta lại vẽ tranh rồi sao!"

Bùi Ôn Du của dạo này như thể mình vẫn luôn hiểu lầm anh từ lúc quen biết đến nay, trừ giờ làm việc, chỉ cần ở nhà liền nghĩ tất cả biện pháp kéo gần quan hệ với bé con, tỷ như cắt móng tay cho bé con, mua đồ chơi cho bé con, thậm chí còn sến lụa kêu con trai của mình là "cục cưng".

Tiết Huệ Vũ nổi hết cả da gà, nhưng cũng vui khi thấy vậy.

Nhưng hiện tại, nhìn Bùi Ôn Du nở nụ cười tiến đến gần, mí mắt Tiết Huệ Vũ giật giật, vẫn luôn có loại dự cảm không tốt, liền thấy Bùi Ôn Du giương nụ cười sáng lạn lên từ ái nói: "Dục Kỳ vẽ ruồi đầu to sao? Vẽ giống quá nha ~ Cái đầu to màu đỏ này……"

Bé con tủi thân bật khóc, ôm con ong nhỏ mình cực khổ vẽ, nấc nấc khụt khịt rơi nước mắt.

Tiết Huệ Vũ thật vất vả mới dỗ bé con vui vẻ: "……" Bây giờ để hệ thống khiến anh ta mù lại lần nữa được không!

Tiết Huệ Vũ tức giận nói: "Bùi tiên sinh, đây là con · ong · nhỏ!"

Bùi Ôn Du nịnh hót sai chỗ, thậm chí không hiểu vì sao con ong nhỏ lại có đầu to màu đỏ: "……"

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của Bùi Dục Kỳ xụ lại, miệng mím chặt tức giận, lại nhìn Tiết Huệ Vũ mặt đầy oán trách phẫn nộ trừng mình.

Bùi Ôn Du nháy mắt sợ hãi.

Vì để lập lại tự tin cho bé con, vẽ con ong nhỏ càng xinh đẹp hơn, Bùi Ôn Du chủ động lãnh trách nhiệm làm thầy giáo dạy vẽ của bé con.

Tiết Huệ Vũ nhìn thấy anh vẽ tranh thiếu nhi lưu loát như vậy, nhìn có vẻ đã từng học vẽ tranh, tán thưởng nói: "Bùi tiên sinh từng học vẽ tranh sao?"

"Ừm." Bùi Ôn Du trộm liếc Tiết Huệ Vũ một cái, yên lặng mỉm cười, "Ước mơ lúc còn nhỏ của tôi là làm một nhà thiết kế."

"Ồ……" Tiết Huệ Vũ không đào sâu hơn vào đề tài này, dù sao hiện tại Bùi Ôn Du thừa kế gia nghiệp chứng tỏ anh đã từ bỏ ước mơ thuở đầu của mình từ lâu, ngược lại Bùi Dục Kỳ cầm bút sáp màu giọng sữa ngọt ngào nói: "Con muốn làm đại danh họa……! Con muốn vẽ thật nhiều thật nhiều bức tranh!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...