🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 51: . Thiệp chúc mừng của bé con

【Xem nét chữ của bé con vài lần, lại có thể liên tưởng đến Tiết Huệ Vũ……】

***

“Bùi tổng, anh thật sự có thể thấy rồi?”

Chu Khải Hoa nhận được điện thoại là lập tức chạy đến, hắn kích động huơ huơ tay trước mặt Bùi tổng. 

Nhìn thấy vẻ mặt mừng rỡ ngạc nhiên đến khó tin của Chu Khải Hoa, Bùi Ôn Du dường như bị lây nhiễm, khẽ gật đầu với nụ cười trên môi: “Có thể thấy rồi, nhưng đôi mắt rất kỵ ánh sáng, giống như bị cận thị nặng vậy mờ mịt như một tầng lụa trắng, ngoài ra còn có các vòng sáng màu sắc. Không thể nhìn quá lâu, cũng không thể nhìn ở khoảng cách xa. Mở mắt trong thời gian dài, mắt sẽ đặc biệt nhức mỏi, kèm theo chút choáng váng đầu.”

Chu Khải Hoa vì những lời này mà trái tim lại nhảy dựng lên: “Bác sĩ Cố, sau khi Bùi tổng hồi phục sẽ không có di chứng gì chứ……”

Bác sĩ Cố cũng nhận được điện thoại mà đến, lấy đèn pin chiếu vào mắt Bùi Ôn Du, nhìn thấy đồng tử của Bùi tổng đối với phản xạ với ánh sáng đã thay đổi đáng kể, ông giải thích: “Bùi tổng hồi phục tốt hơn rất nhiều so với dự tính, bây giờ có hiện tượng nhìn thấy mù mờ nhìn thấy cầu vồng sợ ánh sáng là vì đoạn thời gian này mắt đã ở trong bóng tối một thời gian dài, đã thích nghi với bóng tối, bây giờ vì vừa hồi phục thị lực ánh mắt cần thời gian để thích ứng. Để giảm các triệu chứng như chứng sợ ánh sáng, có thể tiếp tục đeo kính râm trong thời gian hồi phục.”

Có thể hồi phục thị lực nhanh như vậy quả thực là kỳ tích giáng xuống!

Bác sĩ Cố dặn dò từng chữ một nói: “Mắt là một bộ phận rất mẫn cảm, cần chậm rãi hồi phục từng chút từng chút một, nhớ đừng nóng vội dùng mắt trong một thời gian dài, sẽ làm cho mắt mệt mỏi quá độ.”

“Cảm ơn bác sĩ Cố, khoảng thời gian này làm phiền ngài rồi, xin ngài hãy tiếp tục giữ bí mật giúp tôi.”

Sau khi tiễn bác sĩ Cố, Bùi Ôn Du thấp giọng dặn dò Chu Khải Hoa đang đứng bên cạnh: “Chuyện tôi đã phục hồi thị lực tạm thời đừng nói với thầy Tề và Thẩm Tuyết.”

“A?” Chu Khải Hoa khó hiểu nói: “Bùi tổng, anh còn muốn giả vờ mù ở nhà sao?”

Bùi Ôn Du nhẹ nhàng gật đầu: “Mượn cơ hội này, tôi muốn lặng lẽ quan sát Thẩm Tuyết một chút. Ngoài ra, thời hạn hợp đồng sắp hết hạn, Trịnh Tuệ Văn không phải là muốn vội vàng quay lại chăm sóc Dục Kỳ sao?”

Bùi Ôn Du nói xong lạnh lùng cong môi: “Nếu đã dưỡng thương tốt, để bà ta quay về đi.”

Chu Khải Hoa nhíu mày nói: “Trịnh Tuệ Văn sợ Thẩm Tuyết cướp đoạt công việc của bà ta, quay về nhất định sẽ nhắm vào Thẩm Tuyết. Hơn nữa tay chân bà ta không sạch sẽ, anh chắc chắn muốn bà ta quay về sao ?”

“Người và vật chứng đều tóm được chẳng phải càng tốt hơn sao?” Bùi Ôn Du cười lạnh một tiếng, nói: “Giúp tôi lắp camera ở nhà đi! Cứ như vậy mà buông tha bà ta, quả thật quá lợi cho bà ta rồi. Bà ta rốt cuộc đã đối xử với Dục Kỳ thế nào, tôi muốn biết rõ ràng tất cả! Tôi……”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...