🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 50: . Ảo giác

【Anh đang nghĩ vớ vẩn gì vậy!】

***

Tiết Huệ Vũ còn tưởng Bùi Ôn Du mù, thấy thầy Tề còn ở phòng bếp hầm canh gà, liền chủ động gắp tất cả đồ ăn vào trong một cái bát đặt ở bên cạnh bát của Bùi Ôn Du, cũng đặt đũa và thìa bên tay phải của anh, để anh có thể dễ dàng chạm vào chúng.

Khi làm xong tất cả, lại phát hiện Bùi Ôn Du vẫn ngồi trên xe lăn không nhúc nhích.

“Bùi tiên sinh?”

“Hả?” Bùi Ôn Du lấy lại tinh thần, mới nhận ra mình nhìn chằm chằm đối phương không chớp mắt thật lâu. May mà có kính râm che lấp tầm mắt, nếu không nhất định sẽ bị đối phương phát hiện ra khác thường.

“Dục Kỳ nóng lòng muốn biết anh đánh giá thế nào về nấm mà thằng bé trồng đấy, anh nếm thử một chút trước đi.”

Khi cô gái trước mắt này nói đến Bùi Dục Kỳ, mi mắt rực rỡ cong lên, ý cười ngập tràn, làm cho khuôn mặt vốn dĩ tối tăm bình thường như được mạ lên một tầng sáng sứ tinh luyện.

Bùi Ôn Du lập tức cúi đầu, giả vờ như không nhìn thấy sờ soạng một lúc mới đụng vào đôi đũa, giống như trước đây im lặng thong thả gắp một miếng rau trộn nấm mộc nhĩ đen bỏ vào trong miệng.

“Thế nào?” Tiết Huệ Vũ mong chờ hỏi, “Thức ăn hợp khẩu vị anh không?”

“Nấm rất tươi mới.” Trừ nấm kim châm ra, trong lòng Bùi Ôn Du đang có tâm sự khác nên căn bản không phân biệt nổi sự khác biệt cụ thể của mấy cây nấm này.

Lúc này, thầy Tề bưng canh gà vàng óng hầm nấm để lên bàn.

Mùi thơm dịu nhẹ thoang thoảng bay đến khiến người ta thèm ăn, khi anh ta múc canh cho Bùi tổng, Tiết Huệ Vũ cũng múc cho Bùi Dục Kỳ một chén canh nóng hầm hập.

“Ăn từ từ thôi, kẻo phỏng……” Thấy Bùi Dục Kỳ nôn nóng không thể chờ muốn múc một thìa, Tiết Huệ Vũ lập tức lo lắng dặn dò, thấy bé cẩn thận thả chậm động tác, còn cùng nhau giúp bé thổi thổi.

Trong khoảng thời gian này, dù Bùi Ôn Du không nhìn thấy, nhưng dù là nội dung báo cáo của Chu Khải Hoa hay vệ sĩ đều là Thẩm Tuyết đối xử với Bùi Dục Kỳ giống như con ruột vậy, vô cùng tình cảm.

Nhưng phải đến khi thực sự tận mắt chứng kiến, Bùi Ôn Du mới nhận ra rằng những báo cáo đó không hề phóng đại.

Từ các chi tiết nhỏ đều có thể nhìn ra, từng cái giơ tay nhấc chân của người phụ nữ trước mặt này đều đang lo liệu cho Bùi Dục Kỳ.

“Canh gà thế nào?”

“Ăn siêu ngon luôn!” Sau khi thổi canh gà nguội một chút, Bùi Dục Kỳ cẩn thận nhấp một miếng.

Có thể thấy được thịt gà hòa tan trong miệng, tràn đầy hương vị mềm mại non nớt của nấm, khiến cho canh gà rất ngon, em bé lập tức uống liền vài ngụm, vui vẻ dựng thẳng một ngón tay cái lên bình luận nói: “Thơm nồng đậm đà, mùi vị thơm ngon, khiến cho người ta lưu luyến dư vị.”

Vốn từ vựng của Bùi Dục Kỳ thật ra rất ít ỏi, thấy giọng điệu bé như một ông cụ non bật ra mấy từ cao cấp, Tiết Huệ Vũ vừa cười vừa gắp cho bé một cái đùi gà, không ngờ Bùi Dục Kỳ khẽ lắc đầu, che đi miệng bát của mình nói: “Con đã có hai cái cánh gà rồi, cái đùi gà này nên cho bố, bố đang dưỡng bệnh phải tẩm bổ nhiều hơn.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...