Chương 5: . Bé con có thể nhìn thấy cô
【Mẹ có thể đọc truyện cổ tích với con không?】
***
Lúc Bùi Ôn Du mở cửa phòng ngủ vừa vặn nghe thấy tiếng hét chói tai của Bùi Dục Kỳ. Anh lập tức chống gậy đi xuống lầu hai, nhìn thấy Bùi Dục Kỳ đang co ro cuộn lại nơi góc giường, chăn bông bị đá rơi ngổn ngang xuống đất.
Trịnh Tuệ Văn đang nhỏ giọng an ủi bé, duỗi tay muốn ôm bé, lại bị cậu bé né tránh.
Bước chân đang tiến về trước của anh dừng lại, cau mày đứng ở cửa hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì thế?”
“Dường như thiếu gia gặp ác mộng, tỉnh lại liền thế này.” Trịnh Tuệ Văn khó xử nói nhưng trong lòng lại phập phồng lên xuống.
Sáng sớm khi nghe thấy tiếng Bùi Dục Kỳ la lét, bà ta liền xông đến đánh vào cánh tay Bùi Dục Kỳ một cái, không ngờ ngay giây tiếp theo liền nghe thấy tiếng Bùi Ôn Du chống gậy xuống lầu.
Thấy Bùi Ôn Du cau mày nhìn Bùi Dục Kỳ nhưng không tiến tới, bà ta sợ Bùi Ôn Du nhìn ra điều gì đó bất thường nên lập tức ngăn Bùi Dục Kỳ lại, nói: “Bùi tổng, ngài đi làm việc đi, thiếu gia cứ để tôi chăm nom là được.”
Bùi Ôn Du khẽ gật đầu và không ở lại nữa, thấy anh ngay cả cửa phòng của con trai mình cũng không chịu bước vào, quả nhiên không hề quan tâm đến con trai một chút nào!
Trơ mắt nhìn con trai lại lần nữa rơi vào bàn tay của bảo mẫu lang sói, Tiết Huệ Văn đối mặt với tấm lưng tàn nhẫn của anh mở to miệng mắng: “Bùi Ôn Du, cái tên chó này! Anh bị què chứ không phải mù! Con mắt của anh để làm gì? Đui rồi sao?!”
Sau khi Bùi Ôn Du rời đi, Trịnh Tuệ Văn thấp giọng mắng Bùi Dục Kỳ vài câu nhưng cũng không đánh bé nữa. Bà ta sợ Bùi Ôn Du bất ngờ quay lại nên lau mặt và tay cho Bùi Dục Kỳ, sau khi nặn kem đánh răng lên bàn chải của bé để bé tự mình đánh răng, bà ta liền đi xuống lầu làm bữa sáng cho Bùi Ôn Du cùng Bùi Dục Kỳ.
“Con có thể nhìn thấy mẹ sao?”
Lúc Bùi Dục Kỳ giẫm lên chiếc ghế nhỏ lẳng lặng đánh răng, thỉnh thoảng liền nghe thấy bên tai bay đến vài âm thanh kích động.
“Xin lỗi, vừa rồi đột nhiên xuất hiện dọa con sợ rồi. Mẹ không biết con có thể nhìn thấy mẹ, chỉ là muốn chào hỏi con mà thôi……”
Chẳng lẽ dáng vẻ cô cả đầu đầy máu đã dọa đến bé con rồi?
Tiết Huệ Văn hoàn toàn không biết bộ dáng hiện giờ của mình là thế nào, bởi vì cô không thể nhìn thấy mình trong gương, nhưng quần áo trên người không có vết máu thì theo lý mà nói, trên mặt hẳn cũng không có…… cô chỉ có thể không biết làm sao mà lau mặt mình, cẩn thận từng li từng tí nói.
“Mẹ không phải người xấu……”
“Thật sự thật sự không phải người xấu đâu……”
Bắt đầu từ ngày hôm qua đã có thể nhìn thấy một người phụ nữ trẻ tuổi bay đến trước mặt bé, chiếm lấy gương của bé nhưng bé vờ như không nhìn thấy gì, cúi đầu súc miệng rồi phun nước súc miệng bẩn kia lên người cô.
Bình luận