🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 39: . Bé con kết bạn

【Bé con nhà khác có, bé con nhà cô cũng phải có!】

***

Ngày hôm sau, khi Tiết Huệ Vũ dẫn bé con nhà cô đi khu trò chơi, đã thấy cô bé nhà hàng xóm đang cùng một nhóm bạn nhỏ chơi xây lâu đài cát.

Tiết Huệ Vũ dùng ánh mắt cổ vũ bé con nhà mình đi đến kết giao bạn bè, Bùi Dục Kỳ sợ hãi rụt rè đứng hít một hơi thật sâu, rồi lặng lẽ đi tới bên cạnh cô bé.

Tiết Huệ Vũ chỉ thấy bé lấy hết dũng khí muốn mở miệng vài lần, lại thấy bọn nhỏ chơi đùa với nhau cười nói rôm rả, bé gãi đầu bứt tai khẽ đá viên sỏi nhỏ trên mặt đất. 

Tiết Huệ Vũ: “……”

Sau khi vòng quanh khu vực cát như một con ruồi không đầu, cô bé tên Thôi Thiến Thiến mới chú ý thấy Bùi Dục Kỳ không ổn lắm.

Bùi Dục Kỳ nhỏ nhưng ngũ quan tinh xảo, môi hồng răng trắng, thừa hưởng hoàn hảo gen ngoại hình xuất sắc của bố mẹ. Trước đây, vì suy dinh dưỡng và sống nội tâm tự kỷ nên cả người trông xám xịt.

Bây giờ được nuôi béo lên thêm một vòng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mềm mại bầu bĩnh mang nét trẻ con, tóc mái ngoan ngoãn dính vào trán, để lộ hàng mi dày cong vút và đôi mắt to đen láy xinh đẹp.

Đôi mắt trong veo, vừa to tròn vừa mọng nước, khi cười sẽ lộ rõ ​​đôi má lúm đồng tiền, ai nhìn cũng cảm thấy moe!

Lại mặc những bộ quần áo nhỏ xinh, cách ăn mặc gọn gàng, quả thực đúng là hoàng tử bé đẹp trai xuất hiện trong truyện cổ tích.

Con người đều là động vật thị giác, trẻ con cũng không ngoại lệ, ngày đầu tiên một đứa trẻ xinh đẹp như vậy xuất hiện trong khu trò chơi đã khiến mọi người đều chú ý.

Dưới cơn tò mò, có một vài đứa trẻ lớn hơn Bùi Dục Kỳ hai ba tuổi chủ động muốn chơi với bé, nhưng mỗi lần bọn họ đến gần vẫn chưa nói gì, đối phương lại quay đầu bỏ đi mà không nói lời nào.

Dần dà, những đứa trẻ bị từ chối cũng tỏ ra nhỏ nhen, nhìn Bùi Dục Kỳ không thuận mắt, thậm chí còn cố ý ở trước mặt Bùi Dục Kỳ chơi đùa ầm ĩ.

Đẹp trai thì đã làm sao, bọn nó cũng không thèm mặt nóng dán mông lạnh đâu!

Thôi Thiến Thiến cũng nghĩ như vậy.

Ngày hôm qua khi tan học về nhà, thoáng nhìn cô bé đã nhận ra người đang nựng con mèo trong vườn hoa nhà mình chính là cái người hũ nút này. Nhưng không giống như tính cách xấu xa mà cô bé tưởng tượng, đối phương nhẹ nhàng ôm mèo con vào lòng, nhìn có vẻ rất thân thiện……

Nghĩ rằng người thích mèo chắc không phải là đứa trẻ xấu! Cô bé cười sáng lạn tươi cười cầm hộp thức ăn bắt đầu bắt chuyện bằng lý do cho mèo ăn, kết quả đối phương ngay cả nhìn cũng không thèm liếc mắt nhìn cô bé……

Hừ! Không để ý thì thôi! Không cho cậu nựng mèo! Cô bé tức giận ẵm mèo đi!

Mà hiện tại, nhìn thấy gương mặt của đối phương đăm chiêu ủ dột nhăn thành một nhúm, một mình điềm đạm đáng thương đứng ở nơi đó, Thôi Thiến Thiến cũng có chút không được tự nhiên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...