🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 33: . Giúp bé con vượt qua nỗi sợ hãi

【Bùi Dục Kỳ e là đã có dấu hiệu nhân cách phân liệt.】

***

“Đây là mây……”

“Mây.”

Sau khi bằng lòng mở miệng nói chuyện, Bùi Dục Kỳ ngày càng sẵn lòng nói chuyện và bắt chước người lớn nói chuyện, giống như cái máy đọc lại bắt đầu thường xuyên nói. 

Ngoại trừ nói “bố” và “mẹ” rất tròn trịa ra, còn lại đều là học vẹt bắt chước những từ mà cô từng nói, hơn nữa giới hạn đơn giản chỉ một hai từ.

Tiết Huệ Vũ vì để bé đặt mình vào trong cuộc, nên thường xuyên dẫn bé cùng chỉ ra và học những sự vật trong tầm mắt bé.

“Cái đỏ đỏ kia là mặt trời.”

“Mặt…… trời?” Ông mặt trời mà mẹ dạy buổi sáng rõ ràng không phải là như vậy, Bùi Dục Kỳ hoang mang nghiêng nghiêng đầu, “Đỏ đỏ……”

Tiết Huệ Vũ lập tức hiểu ra, giải thích: “Buổi sáng, ông mặt trời mọc từ phía Đông. Bây giờ chuyển thành hoàng hôn màu đỏ, nghĩa là ông mặt trời phải tan làm rồi.”

“Tây…… Dương?”

(Hoàng hôn 夕阳 đọc là /Xīyáng/, bé con hiểu nhầm là 西羊 đọc là /Xī yáng/)

Mắt nhìn qua, hoàng hôn màu cam thiêu đốt nơi chân trời, tầng mây cuồn cuộn trong ánh sáng, vừa đỏ vừa sáng.

Bùi Dục Kỳ nằm bò trên giường, ngẩng chiếc đầu nhỏ, chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.

Từ đơn “Hoàng hôn buông xuống” này, bé từng nghe mẹ đọc trong những câu chuyện cổ tích một vài lần.

Hóa ra có khung cảnh như vậy.

Từ khi có trí nhớ đã bị nhốt trong phòng không dám nhìn ra ngoài cửa sổ, Bùi Dục Kỳ há cái miệng nhỏ nhắn nhìn ráng ngũ sắc màu đỏ đậm bên ngoài.

Sau khi Bùi Dục Kỳ có thể nói một cách mạch lạc bốn hoặc năm từ, những từ vựng bé có thể hiểu ngày càng nhiều, vượt xa vốn từ vựng mà bé có thể nói ở hiện tại…… Tiết Huệ Vũ dần dần bắt đầu dạy bé các phép xã giao đúng mực, cách cư xử với mọi người, cách dùng từ lịch sự, v.v.

Dù Bùi Dục Kỳ có chứng tự kỷ hay không, bé đều có chướng ngại xã giao nghiêm trọng, đến nay chỉ sẵn sàng nói chuyện với một mình cô. Vậy nên Tiết Huệ Vũ càng cảm thấy cần phải nắm bắt được thời kỳ như tờ giấy trắng này mà thiết lập nên các quy tắc sống rõ ràng cho con.

Ví dụ như lễ phép, hiểu lễ nghi, khi gặp người thân, bạn bè và người lớn tuổi, nên chào hỏi, tìm hiểu và phân biệt cách xưng hô lịch sự và đúng mực với đối phương, nhờ người khác giúp đỡ thì phải dùng “xin”, sau khi được giúp đỡ thì phải nói “cảm ơn”, để cho con hiểu mà lặp đi lặp lại luyện tập thành một thói quen tốt.

Vì vậy, bây giờ mỗi khi được mẹ dạy một điểm kiến ​​thức mới, Bùi Dục Kỳ sẽ ngoan ngoãn nói một tiếng “Con cảm ơn mẹ.”

Bây giờ bé có thể hiểu những câu dài và phức tạp của cô, hơn nữa có thể phản ứng hoặc trả lời chính xác.

Mỗi khi học một từ vựng mới, sẽ lại lẩm bẩm biểu đạt một cách sung sướng với vốn từ ngữ có hạn của mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...