🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 31: . Gọi bố

【Bà mới gọi mẹ bừa bãi đó! Bùi Dục Kỳ vừa tủi thân vừa giận dỗi.】

***

Có điều gì khiếp sợ hơn chuyện một đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ từ khi sinh ra chưa từng mở miệng, bỗng dưng lại mở miệng nói chuyện? 

Mà còn nói một từ “Mẹ” khiến người khác kinh ngạc vạn phần nữa!

“Dục Kỳ, cháu vừa mới gọi ‘mẹ’ ư?”

Hạ Lan Chi cực kỳ khiếp sợ, suýt chút nữa đã nghĩ rằng mình nghe lầm.

Bùi Dục Kỳ không phải là một thằng ngốc bị tự kỷ ngay cả nói cũng không biết sao?

Bà ta đột nhiên nghĩ đến chuyện Trịnh Tuệ Văn đã báo cáo, cái người phụ nữ tên Thẩm Tuyết này vì muốn giành được thiện cảm của Bùi Ôn Du, còn mua cả hình treo tường dạy học vỡ lòng có âm thanh cho trẻ em, ý đồ muốn dạy Bùi Dục Kỳ nói chuyện.

Lúc bà ta nghe được chuyện đó chỉ hừ mũi coi thường.

Người tự kỷ không có khả năng học cách nói chuyện. Bởi vì tự kỷ là một loại bệnh, là một loại chướng ngại, tất nhiên không thể học nói được, nếu nói dễ dàng như vậy thì có còn gọi là tự kỷ không?

Nhưng bây giờ, Bùi Dục Kỳ thật sự đã mở miệng nói chuyện!

Chẳng lẽ…… Thật sự đúng là cô ta đã dạy nó mở mang đầu óc sao? Mới dạy hai ngày mà đã……

Hạ Lan Chi không dám tin, muốn tiến lên vài bước đã bị Tiết Khánh Vũ vội vàng giữ lại: “Thằng bé mới vừa mở miệng nói chuyện, bà đừng làm nó sợ……”

Khi Hạ Lan Chi lên tiếng, Bùi Dục Kỳ bị ánh mắt rực lửa của mọi người nhìn chằm chằm đã sớm bị dọa đến tái mặt, giống như bị điện giật mà rụt rè lùi ra sau lưng Tiết Huệ Vũ, co lại thành một cục nho nhỏ.

Nhưng rất nhanh, bé lại ló đầu nhỏ ra, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu nhìn về phía Bùi Ôn Du, ấp úng ngập ngừng lên tiếng: “Bố…… Hức……”

Tiếng nấc ngọt ngào như sữa lại chui ra, dưới ánh mắt đăm đăm của mọi người, đôi mắt Bùi Dục Kỳ đo đỏ, véo mũi nhỏ của mình muốn đè tiếng nấc xuống.

“Bố…… Bố……”

Cháu trai cuối cùng cũng chịu nói chuyện, Tiết Khánh Vũ vừa mừng vừa sợ, nhưng khi nghe bé mở miệng gọi hai từ “bố bố”, nghĩ đến con gái đã mất của mình, trong lòng ông chua chát một trận, quay đầu hỏi: “Ôn Du, bây giờ Dục Kỳ đã có thể nói được rồi sao? Lần đầu tiên nó mở miệng nói chuyện là lúc nào vậy?”

Mặc dù vừa rồi đã biết Bùi Dục Kỳ bằng lòng nói chuyện, nhưng đây cũng là lần đầu tiên Bùi Ôn Du nghe được giọng nói của Bùi Dục Kỳ.

Anh không thể nhìn thấy rốt cuộc trong phòng bệnh đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể dựa vào thính giác đột nhiên nhạy bén mà phỏng đoán tiến triển của tình hình.

Nhưng khi con trai mở miệng gọi bố, cả đầu anh bỗng “Ong ong” ngừng suy nghĩ.

Sau khi Tiết Huệ Vũ đồng ý sinh con, người mới lần đầu làm bố như anh từng mơ tưởng rất tốt đẹp rằng, con của họ sẽ là trai hay gái, con của họ lần đầu mở miệng gọi bố hay mẹ…… Chắc là gọi mẹ nhỉ! Từ “mẹ” phát âm dễ hơn từ “bố” một chút.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...