Chương 28: . Cuối cùng cũng gặp mặt
【Giọng nói quen thuộc khiến trái tim Bùi Ôn Du đột nhiên loạn nhịp, ngay cả hô hấp cũng phảng phất như ngừng lại một giây.】
***
“Điều tra thử xem sau khi Bùi Vĩnh Ngọc bị giam giữ đã gặp những ai. Đừng tin bất kỳ kẻ nào, dù cảnh sát cũng không thể hoàn toàn tin tưởng. Sau đó thu thập lại chữ ký lần nữa…… Hãy sắp xếp lại các tài liệu sẽ cần cho cuộc họp.”
Sắc mặt Bùi Ôn Du bình tĩnh đến đáng sợ, vẻ mặt Chu Khải Hoa phức tạp nói: “Bùi tổng, tình hình hiện tại của công ty không mấy lạc quan. Bởi vì anh gặp tai nạn xe bị thương nặng hôn mê không tỉnh, thậm chí còn có tin đồn rằng anh đã bất hạnh qua đời, giá cổ phiếu vốn vừa tăng đã giảm mạnh trở lại, các nhà đầu tư nhỏ lẻ hoảng sợ, mà cổ phần của anh chiếm nhiều nhất, tổn thất cũng nghiêm trọng nhất. Nếu Bùi Vĩnh Ngọc nhân lúc giá rẻ để mua vào…… Lại tẩy trắng cho bản thân, chỉ sợ những ngọn cỏ đầu tường kia sẽ lại lung lay về phía Bùi Vĩnh Ngọc…… Muốn thu thập lại chữ ký của họ sẽ rất khó.”
Chu Khải Hoa muốn nói lại thôi.
Bùi Ôn Du sao lại không hiểu tình thế bốn bề thọ địch của mình hiện tại chứ.
“Ba năm rưỡi trước bị tai nạn xe, vì thế mà tàn tật, tôi đánh mất tư cách của người thừa kế, cũng mất đi Huệ Vũ. Nếu bị người trong công ty phát hiện tôi không chỉ tàn tật mà còn bị mù, Bùi Vĩnh Ngọc chỉ cần bắt lấy nhược điểm trí mạng này để công kích, thì không cần tẩy trắng cho bản thân nữa, tôi cũng chẳng còn tư cách để cạnh tranh. Nhưng trận chiến này, tôi tuyệt đối không thể thua! Thời gian càng kéo dài thì càng bất lợi đối với tôi, cần phải tốc chiến tốc thắng! Vậy nên, Khải Hoa……”
Ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước, Bùi Ôn Du gằn từng chữ: “Chuyện tôi bị mù tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài, tuyệt đối không thể tin bất kỳ ai! Người tôi tín nhiệm chỉ có mình cậu……”
“Bùi tổng, anh yên tâm. Tôi sẽ nghiêm cấm mọi người ra vào tầng này, đồng thời phong tỏa hoàn toàn tin tức. Không một nhân viên y tế nào được phép tiến vào ngoại trừ bác sĩ Cố. Kết quả kiểm tra cũng chỉ có bác sĩ Cố biết, được mã hóa trong hệ thống của bệnh viện.”
Bùi Ôn Du gật đầu.
—— Anh đặt tay lên ngực tự hỏi xem mình đã làm được gì? Con đã ba tuổi rồi mà vẫn chưa biết nói, anh có biết con vẫn luôn bị Trịnh Tuệ Văn bỏ thuốc không? Anh nhẫn tâm bỏ con mà rời đi như vậy sao? Anh nhẫn tâm để con bị những người gọi là thân thích ấy tùy ý bắt nạt như vậy ư? Để lại một đống lớn cục diện rối rắm, rồi cứ đi như vậy? Anh có biết sau khi anh chết, Bùi Dục Kỳ lớn lên sẽ trở thành người như thế nào không?
Trong đầu bỗng nhiên lóe lên một vài từ, Bùi Ôn Du đau đầu khẽ xoa huyệt thái dương: “Dục Kỳ gần đây có khỏe không? Nó có biết về vụ tai nạn xe của tôi không?”
Chu Khải Hoa vừa được giao trọng trách quan trọng chợt nghĩ đến chuyện Bùi Dục Kỳ nằm viện vẫn chưa báo cáo cho Bùi tổng, hắn nhanh chóng nói hết đầu đuôi gốc ngọn rằng Bùi Dục Kỳ đã được đưa đến bệnh viện cấp cứu sau khi biết Bùi tổng gặp tai nạn, lại không hề giấu diếm nói ra hết nguyên nhân kết quả chuyện đầu gối Trịnh Tuệ Văn bị thương cần tĩnh dưỡng một tháng.
Bình luận