🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 26: . Bé con nỗ lực học tập

【Mềm mại gọi “Mẹ”, phảng phất như rầm rì chiếc giọng sữa tủi thân làm nũng.】

***

Tối qua ở trong lồng ngực ấm áp của mẹ, Bùi Dục Kỳ vui sướng tiến vào mộng đẹp. 

Bé ngủ thật say, say đến mức tranh cãi ầm ĩ cùng ồn ào náo động ngoài phòng bệnh tối qua đều không làm bé thức giấc.

Bé hoàn toàn không biết gì đối với mọi thứ xảy ra ngoài phòng, buổi sáng tỉnh lại xoay người, theo bản năng quyến luyến dụi dụi thân mình về phía bên cạnh…… Lại chụp vào khoảng không.

Bên cạnh bé trống trải lạnh lẽo, bé bỗng nhiên bừng tỉnh, mới ý thức được trên giường chỉ có một mình bé.

Không thấy mẹ đâu nữa!

Bùi Dục Kỳ giống như con mèo nhỏ xù lông đột nhiên từ trên giường nhảy dựng lên.

“Binh ——”

Đầu nhỏ của Bùi Dục Kỳ đập vào bức hình treo ở đầu giường.

“Xin chào, người bạn nhỏ ~”

Nếu không phải đầu giường còn treo bức hình mẹ mua cho bé, bé cũng hoài nghi chính mình có phải nằm mơ một giấc mơ không có thật hay không.

Lại nằm trở về trong ổ chăn lần nữa, che chiếc đầu nhỏ bị đụng đau, Bùi Dục Kỳ lăn qua lộn lại cũng không ngủ được.

Bé lo sợ mình ngủ rồi khi tỉnh lại, mẹ sẽ lại biến mất, vẫn luôn cảm thấy mình cần phải làm gì đó giúp mẹ!

Nhưng mà, bé đã ba tuổi rồi còn không biết nói chuyện, thật sự vừa ngốc vừa chậm! Mới trở thành trói buộc của mẹ!

Sao bé có thể ham ngủ được nữa!

Bùi Dục Kỳ trong lòng tự phỉ nhổ chính mình nắm chặt quả đấm nhỏ bò dậy, ánh mắt kiên định nhìn về bức tranh có tiếng treo trên đầu giường.

Chiều hôm qua dưới sự dạy dỗ của mẹ, Bùi Dục Kỳ đã học được cách làm sao sử dụng bức tranh treo tường này để tiến hành học tập toàn diện, thậm chí đã phân rõ phụ âm và nguyên âm.

Muốn mở miệng nói chuyện, nhất định phải liên kết phụ âm cùng nguyên âm với nhau mới có thể tạo thành một âm tiết hoàn chỉnh.

“Xin chào, người bạn nhỏ ~”

Nghĩ như vậy, Bùi Dục Kỳ lập tức tìm đến góc bên ấn nút khởi động bức tranh treo tường, sau đó quen thuộc ấn xuống nút “đọc theo”.

Cứ như vậy nghe từng từ một từ trên xuống dưới hai lần, bé suy tư ấn xuống nút “m” ngày hôm qua chưa được dạy đến, ngay sau đó lại ấn xuống “a”.

“m…… a……”

Bùi Dục Kỳ không hề mất kiên nhẫn mà lặng lẽ ấn thật nhiều lần trên mấy nút “m” và “a” này, nhỏ giọng sửa phát âm của mình cho đúng.

“m…… a……”

Mãi đến khi sắc trời ngày càng sáng, Bùi Dục Kỳ nhận thấy mẹ sắp qua đây nên lập tức treo tranh trở lại đầu giường, ai ngờ đụng phải nút tắt máy bên sườn của tranh treo, liền nghe được trong phòng bệnh an tĩnh đột ngột vang lên “Hoan nghênh bạn lần sau lại đến với buổi học ~ bạn nhỏ, tạm biệt ~”.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...