Chương 19: . Bé con nhận ra mẹ
【Tiết Huệ Vũ cảm thấy đây là thanh âm hồn nhiên nhất non nớt nhất mà mình nghe được.】
***
Hai ngày nay, thật ra Tiết Huệ Vũ đã dạy Bùi Dục Kỳ tư thế cầm đũa chính xác, cô vẫn luôn cho rằng Bùi Dục Kỳ rất thông minh, chỉ một chút là rõ, nhưng giờ phút này, thấy bé lại lần nữa vụng về dùng chiếc đũa chọc miếng khoai tây, cô ý thức được Bùi Dục Kỳ vẫn thích cầm đũa theo ý nghĩ của mình, trong thời gian ngắn có thể không thể sử dụng đũa linh hoạt được.
Dù sao trẻ con cũng có tính dễ quên, Bùi Dục Kỳ có bệnh tự kỷ, bản thân liền có trở ngại về nhận thức, vậy nên Tiết Huệ Vũ lại kiên nhẫn nắm tay nhỏ của bé và dạy bé tư thế cầm đũa chính xác.
“Đầu tiên phải xếp thẳng hai chiếc đũa, sau đó dùng ngón cái, ngón trỏ cùng ngón giữa nhẹ nhàng nắm chặt lấy, ngón cái phải đặt ở bên cạnh móng tay của ngón trỏ, như vậy hai ngón tay liền có thể kẹp chặt chiếc đũa, đồng thời cố định nó. Như vậy ngón áp út để ở đâu nào…… Ngón áp út phải đệm ở phía dưới chiếc đũa, đúng, giống như thế này, phía sau chiếc đũa để lại một khoảng cách khoảng một centimet. Điểm quan trọng nhất là, lúc gắp thức ăn chỉ cần động đậy phần đầu đũa……”
Tiết Huệ Vũ dạy từng động tác một, bàn tay lớn của cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bùi Dục Kỳ, Bùi Dục Kỳ cảm giác nhiệt độ ấm áp truyền đến từ mu bàn tay.
Bé nhịn không được lại nhanh chóng liếc nhìn Tiết Huệ Vũ một cái, nửa mặt bên của cô dịu dàng, trên người có một hương thơm nhàn nhạt, đôi mắt to đen nhánh của bé sáng bừng khẽ cong cong, tiếp đó vào lúc Tiết Huệ Vũ nhìn sang thì cố gắng nghiêm khuôn mặt nhỏ nhắn lại, nhíu chặt mày với tư thế như là hoàn toàn không học được.
Sau khi Tiết Huệ Vũ dạy lại vài lần, Bùi Dục Kỳ cuối cùng cũng thành công gắp lên một miếng sau khi gắp nát một đống miếng khoai tây!
Nhìn thấy Bùi Dục Kỳ trăm cay nghìn đắng gắp lên được một miếng khoai tây bỏ vào trong miệng nhỏ, Tiết Huệ Vũ bị đả kích lòng tự tin bởi vì mình nấu quá nát nhừ sợ bé con gắp không được lập tức cao hứng vỗ tay nói: “Bé con thật tuyệt!”
Bị nụ cười vui vẻ sáng bừng của Tiết Huệ Vũ làm cho kinh ngạc, Bùi Dục Kỳ lập tức cúi chiếc đầu nhỏ xuống.
Vành tai bé đỏ ửng, lặng yên nhai nuốt miếng khoai tây trong miệng.
Tiết Huệ Vũ chờ mong nhìn bé: “Ăn ngon không?”
Bùi Dục Kỳ nhanh chóng nhìn cô một cái, lẳng lặng gật gật đầu.
Tiết Huệ Vũ thấy bé ăn xong một miếng lại gấp thêm miếng nữa, hẳn là thật sự cảm thấy ngon, không khỏi vui vẻ nói: “Trong phòng bếp chỉ có một chút rau dưa, cho nên chỉ nấu cho con một ít khoai tây xào đậu và luộc một quả trứng. Nhưng thật ra, cô biết nấu rất nhiều món ăn, sau này con muốn ăn cái gì đều có thể nói cho cô biết, cô đều sẽ làm cho con ăn, có được không?”
Bùi Dục Kỳ khẽ lẳng lặng gật đầu, Tiết Huệ Vũ được đáp lại vui vẻ đến mức tiếp tục đút cháo cho bé ăn.
Tay nhỏ của Bùi Dục Kỳ cũng không nhàn rỗi, sau khi học được cách dùng đũa, liền dùng đũa đùa nghịch trứng gà, trong lúc Tiết Huệ Vũ đút cháo, bé lặng lẽ tách lòng đỏ trứng và lòng trắng trứng ra……
Bình luận